September 2012

bình yên & cái giá của nó

Posted in Cá nhân, on Friday, September 28, 2012 at 8:46:45 AM

Kết thúc tuần làm việc, kết thúc tháng làm việc, kết thúc quý làm việc. Chưa lúc nào thấy muốn rời bỏ mọi thứ như lúc này.

Thời tiết âm u cả tuần, người thì mệt mỏi, đầu thì rất nặng áp lực, mọi thứ xung quanh như chống lại mình mà không có một nơi nào yên ả dù đó là gia đình (cha me, vợ con, anh chị,….), công việc (đối tác, đồng nghiệp, đối thủ, thị trường, khách hàng….), rất nhiều thứ dường như không ai thông cảm và hiểu cho.

Cuối cùng của mọi thứ là mình sẽ phải tự đương đầu với tất cả. Tôi muốn bỏ hết tất cả, tìm một nơi nào đó để ngã đầu vào và tự nói với mình là đã được bình yên.

image

Muốn được như chim bồ câu tự do bay trong bình yên.

Chỉ có 1 điều tự an ủi là lần đầu tiên với Polo màu trắng trên người cả tuần lễ.

image

PPL – Polo (made by Ralph Lauren)

image

Ralph Lauren – Polo

image

Lacoste – Polo

image

Tomy Polo

image

BrooksBrothers- Polo

Tự hỏi bản thân là mình có phù hợp với những gì đang làm hay không? Tự hỏi mình có phải thay đổi hay không? tự hỏi mình nên tự thoát khỏi mọi thứ hay không? và rất nhiều thứ mà mình không thể cứ mãi tự hỏi….

Tôi rất mệt và muốn có 1 giấc ngủ hẹ nhàng cho qua ngày hôm nay. Dù có ngày mai ra sao đi nữa.

28.9.2012

PPL.

Sinh nhật vợ.

Posted in Gia đình, on Friday, September 28, 2012 at 7:30:01 AM

(Bài viết mang tính gia đình, xin vui lòng không bình luận nếu có.)

Lại một lần nữa gia đình chúng ta không tiệc tùng kỷ niệm sinh nhật vơ, không có bánh sinh nhật, không có thiệp, không chụp hình ảnh,...rất nhiều thứ không.

Chỉ là 1 bữa ăn tối vội vàng và đơn giản của 3 người.

Chúc mừng sinh nhật mẹ của Yasaka.

wife birthday 1

Lấy hình cũ của cả gia đình để đưa lên linhnotes vậy.

wife birthday 2

Yasaka không để mẹ yên khi chụp hình.

28.9.2012

PPL.

Thức giấc!

Posted in Cá nhân, on Monday, September 24, 2012 at 12:24:57 PM

Tự nhiên thức giấc mà không thể ngủ tiếp tục được nữa, dù rằng lúc này là nữa đêm và mình cũng đã ngủ say 2 tiếng trước đó.  Cứ lỡn vỡn trong đầu những thứ liên quan đến công việc, về áp lực, về quan hệ, về cách ứng xử, về thái độ,….

sleep-less-and-dream-more

Thôi thì cứ cho là thức dậy nữa đêm để xem trận đấu của Real Madrid FC vậy

Viết cho ngày mới 25.9.2012

PPL.

tôi đã quên đi những buổi Khai trường

Posted in Tản mạn cuộc sống, on Sunday, September 09, 2012 at 3:54:47 AM

Hôm nay xem chương trình ‘Đường lên đỉnh Olympia’ mới nhớ lại là dịp lễ khai trường đã vừa lướt qua. Chắc do gần đây bị cuốn theo dòng công việc nên đã quên dần đi thời điểm khai trường rồi.

Nhớ lại lần cuối cùng tôi dự lễ khai trường là năm 1994 (không tính thời gian Đại học đâu, vì Đại học thì làm gì mà có lễ và làm gì có giáo viên chủ nhiệm, làm gì mà có vài chục đứa cùng 1 lớp,….) cũng đã 18 năm rồi còn gì. Thường thì cảm giác rất háo hức sau một thời gian nghỉ hè dài và muốn quay lại trường lớp với bạn bè.

Nếu đem một phép so sánh thì ai cũng sẽ nhận ra ngay là thời phổ thông đi học đúng là đẹp và sướng thật. Chẳng suy nghỉ cơm áo, gạo tiền, chẳng quan tâm đến công danh sự nghiệp,…Tức nhiên bù lại chỉ 1 việc là học bài, kiểm tra,…nhưng đó vẫn là chuyện nhỏ so với lúc đã trưởng thành.

Nếu có 1 điều ước thì mình ước bây giờ là lúc mình ngồi ghế gỗ ở trường phổ thông chứ không phải ngồi trong ghế xoay và phòng máy lạnh.

Trích vào truyện ngắn và clip trên mạng để nhớ thời đi học.

TÔI ĐI HỌC
Truyện Ngắn THANH TỊNH

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.

Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

………………………………………………………………………………………………………

Xem đầy đủ truyện tại đây  http://www.saigonline.com/truc_huy/tdh_tt.htm 

Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi.

Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm bẩm đọc:

Bài tập viết: Tôi đi học!

 

9.9.2012.

PPL.