November 2010

đúng và sai

Posted in Tản mạn cuộc sống, on Wednesday, November 24, 2010 at 9:06:05 PM

Nếu để chọn lựa ngay từ đầu thì bất cứ người nào trong chúng ta cũng chọn hướng đi đúng, quyết định đúng và mọi thứ đều theo chiều hướng là ĐÚNG. Vậy câu hỏi là SAI ai sẽ chọn? chẳng ai muốn chọn nhưng đến cuối cùng của mọi việc thì phải có ít nhất 1 người hay một quyết định là SAI.

Trong toán học thì giữa ĐÚNG và SAI đều rất rõ ràng và khó mà chúng ta biện hộ được. Tức nhiên vẫn có những giá trị không thể có một lời kết chính xác và người ta chấp nhận ở mức tương đối nhất.

Tiếc rằng cuộc sống và công việc thì không phải như toán học, bởi vì trong cuộc sống và công việc nó quá nặng về cảm tính, nặng về sự cá nhân hóa, nặng về xảo thuật hoặc bị tác động xung quanh. Có thể một việc đơn giản mà cá nhân ta cho là đúng để hành động thì đối với người khác đó là sai, và nếu người khác cho là sai thì bao nhiêu người họ gặp thì sẽ bấy nhiêu người nói là sai, và từ phía chúng ta cũng thế. Vì vậy giữa ĐÚNG và SAI đều tùy ở góc nhìn của mỗi người.

Nghe thì rất triết lý và chán phèo nhưng nó là cái diễn ra trước mắt và hằng ngày với chúng ta đấy thôi.

Điều quan trọng với tôi trong tình huống này chính là thái độ tiếp nhận kết quả của chúng ta. Quay lại thời bé đi học hay bập bẹ biết nói thì bài học lớn nhất phải được học đó là biết cám ơn và biết xin lỗi. Nhưng dần dần lớn hình như chính bản thân ta đã quên mất đi phần xin lỗi và trách nhiệm (chữ cám ơn nó vẫn còn được dùng vì chúng ta được nhận quá nhiều nên phải nói cám ơn) đối với kết quả. Tôi quay lại với thái độ tiếp nhận kết quả của người lớn chúng ta.

  • Nếu là kết quả của sự việc là xấu nhưng lương tâm chúng ta vẫn thấy đó là ĐÚNG và không thẹn với lòng và với mọi người xung quanh –> thì hãy nhận trách nhiệm về bản thân mình và vẫn ngẫng cao đầu để bước đi vì ở đó chắc chắn có thể có ít nhất 1 người im lặng và nể phục mình vì cái tâm và sự dám chịu của mình.
  • Nếu nó là kết quả xấu và lương tâm ta thấy đó là SAI –> chỉ có thể nói mình quá tồi, tồi không phải vì kết quả và chính vì cái tâm của mình. Và nên cuối đầu về mọi thứ rồi lầm lủi bước đi. May ra cũng có ít nhất 1 người im lặng vì thương hai và tha thứ vì mình biết thấy hỗ thẹn.
  • Nếu đạt kết quả tốt nhưng lương tâm hay cách làm của ta SAI và làm ảnh hưởng đến những người xung quanh –> ta vẫn được tung hô và mọi người đều cho mình là ‘ĐÚNG’, hãy tận hưởng lúc đó đi nhưng hãy thành thật với tất cả. Nếu không thì sẽ có lúc mình sẽ nhận hậu quả gấp nhiều lần với không riêng mình ta.
  • Còn trường hợp thứ 4 sẽ là kết quả tốt và ĐÚNG về cái tâm. Hình như không có xác xuất nhiều cho trường hợp này nên khó có một thái độ nào thể hiện ngay. Nhưng nên nhớ lúc đó vẫn có 1 người im lặng và cho là chúng ta SAI Winking smile.

responsibility chart

Tại sao? Vì đó là cuộc sống, là công việc mọi thứ là tương đối, Cái ĐÚNG hay SAI đều do con người đưa ra và tự phán theo đa số.

Ranh giới giữa ĐÚNG và SAI rất mong manh nhưng khoảng cách của nó rất rộng. Rộng là do nó bị chi phối bởi rất nhiều người, rộng là do nó nằm trong tay kẻ mạnh và có quyền.

Tôi rất thích sự 2 mặt và 2 cực ở đây của ĐÚNG và SAI, vì nó bổ sung cho nhau và xã hội hay công việc đều cần đến nó để phát triển và vận động.

Không có một qui tắc an toàn cho mọi tình huống, không một hướng dẫn nào bài bản. Với tôi – PPL chỉ đơn thuần là cái tâm và trách nhiệm sẽ nói lên tất cả. Có thể với những người khác mình sẽ đóng vai 1 thằng ngu trong những trường hợp phải đứng lên đương đầu khó khăn nhưng lúc đó mình thấy rất mạnh mẽ trong tinh thần. Nếu có mà chọn con đường hèn thì nên là Hèn Đại Nhân. Thumbs up

24.11.2010

PPL

Em và tôi – kỷ niệm 16.11.2010.

Posted in Kỷ niệm, on Monday, November 15, 2010 at 5:55:43 PM

Đầu tiên là sẽ nói Em và Tôi (xưng hô vợ chồng thì bình thường quá và cũng không lãng mạn văn học chút nào, nên phải think out of the box chút) mừng mình kỷ niệm 8 năm ngày cưới vào hôm nay 16.11.2010. Đọc nghe như là đang yêu đương tuổi còn trẻ vậy đó.

Trích tên bài hát “Em và Tôi” của nhạc sỹ Thanh Tùng, bài hát không quá phổ biến, không dễ hát nhưng ca từ rất hay rất sâu lắng, nghe như mọi thứ đều cách xa và cũng là rất gần. Và nó cũng theo mình chừng ấy thời gian.

Thời gian trôi qua nhanh quá nhưng nó cũng chậm nếu so với quãng đường dài phía trước. Không biết ngày mai kia hoặc những năm sau sẽ ra sao, nhưng hãy cứ trân trọng và thương yêu cho những điều chúng ta làm được cho nhau.

lilac_wedding_cakee

  Nhờ con trai 7 tuổi – Yasaka ra làm người mẫu cho ngày kỷ niệm ba mẹ.

P1000175a

P1000178a

Trích bài hát Em và Tôi – nhạc sỹ Thanh Tùng

Em và tôi
Một đêm trăng sáng
Một ngày chiều tàn
Em sao mai đầu non
Còn tôi sao hôm mỗi tối
Em và tôi
Xa nhau thấy nhớ
Gần nhau giận hờn
Em và tôi
Những tiếng ca vui
Những khúc nhạc buồn

Hát đi em, hát lên những lời trái tim
Để với tiếng ca bỗng như ta gần nhau thêm
Có tiếng hát ai như cơn gió mát
Giọt lệ nào là giòng suối trong veo
Như là tôi đang ở trong em đó
Như tim em về ngủ trong tim tôi
Cách xa đâu là lãng quên
Để nhớ thương nhuộm hồng trái tim

Em và tôi
Một niềm vui mới đến
Một nỗi buồn xa xôi
Em xôn xao niềm vui
Còn tôi mênh mang nỗi nhớ
Em và tôi
Một bông hoa sắc thắm
Một cành khô không chồi
Em và tôi
Mỗi người một nửa cuộc đời

Chính vì vậy sẽ bổ sung cho nhau. Nếu cả hai là sự toàn vẹn thì không thể xem là sự bổ sung.

Chúc mừng PPL và TNAN đã đi qua chặng đường 8 năm. Happy 8th Wedding Anniversary Red heart

PPL.

My Team–ngày trước, bây giờ và tương lai

Posted in Bạn bè & Đồng nghiệp, on Thursday, November 11, 2010 at 9:35:09 AM

7 Ngày (1 tuần) qua với nhiều cảm xúc trong công việc từ họp riêng cá nhân, họp team, họp toàn bộ công ty, giới thiệu người mới đến, chia tay người cũ ra đi. Vui có, không vui cũng có, bức xúc cũng có, trân trọng cũng có. Nhiều cảm xúc đan xen nhau và luôn trân trọng từng khoảnh khắc này.

Cảm nhận về team của tôi ngày trước và bây giờ

My Team 1.0

Tình cảm là điều gắn bó mọi người với nhau dù không có nhiều thời gian và thường xuyên hội ngộ. Những lần gặp lại thế này ai cũng rất vui và quý mến nhau. (dù quý mến nhau nhưng tình cảm lúc này dẹp sang một bên vì lúc đấy chúng ta đói quá ai cũng lo ăn uống Smile with tongue out).

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Mỗi cá nhân, nhóm hay công ty đều có những chu kỳ công việc của nó. Nhưng cái cốt lõi vẫn được giữ và để tiếp tục lật sang một trang mới. PPL cứ tạm gọi theo thuật ngữ chuyên ngành version mới (tức nhiên hotfixes hay patches vẫn phải luôn có phía trước).

My Team version 1.0 vẫn luôn nhớ đến nhau cho dù có không phải là latest version nhưng legacy application  vẫn còn chạy tốt. Winking smile.

My Team 2.0

Đông hơn và tràn trề nhiệt huyết là hình ảnh lúc này với my team.

Không thể nào tránh khỏi những chệch choáng (chưa cân bằng) lúc ban đầu, nhưng rồi sẽ lấy lại cân bằng để đi tiếp.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Tiệc tối 10.11.2010 với đầy đủ tất cả mọi thành viên.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Họp vỗ tay rất nhiều, dán sticker cũng rất nhiều. Giờ là lúc nâng ly chúc mừng tất cả.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

My team version 2.0 được kỳ vọng nhiều hơn và phải phấn đấu nhiều hơn nữa với nhiều thử thách tới đây.

Mong mọi người cùng vui và sẽ cùng nâng ly rượu chúc mừng trong lần gặp mặt sau 2011.Smile

 

Viết cho tuần 5.11.2010 – 12.11.2010.

PPL.

Ngày lạnh

Posted in Tản mạn cuộc sống, on Tuesday, November 02, 2010 at 9:10:06 PM

Sài Gòn không có bốn mùa rõ rệt, chỉ là mưa ngập đường hay nắng chói chang gay gắt. Tuy không phải và cũng không có mùa đông nhưng những ngày vừa qua hơi lạnh và có chút mưa nhẹ cũng đủ làm lạnh lẻo mọi thứ xung quanh. Dẫu biết rằng đây là do những ảnh hưởng thời tiết xấu, nhưng vẫn thích cái lạnh này.

Sáng sớm chủ nhật chở vợ loanh quanh trung tâm thành phố, đường phố không quá đông, không nắng nhưng lạnh và thỉnh thoảng lất phất mưa.

Nhiều cặp cô dâu chú rễ chụp hình quanh nhà thờ lớn, chạy xe loanh quanh, nhìn xem. À thì ra tháng này chuẩn bị mùa cưới.

Ngày lạnh, mọi người đều khoác thêm áo. Nhìn thấy đẹp hơn và lịch sự hơn ngày nắng nóng.

Chợt nghĩ phải chi lúc nào cũng thế này, rất nhẹ nhàng, rất cảm xúc và con người cũng ít bục tức hơn với ngày lạnh.

Sáng thứ hai, bắt đầu tuần mới, tháng mới và ngày vẫn còn lạnh. Vào công ty thấy không khí vẫn lạnh. Ai cũng giữ cảm giác lạnh tanh với nhau dù cho bên ngoài trời có nóng hay lạnh. Tự biện hộ, chúng ta lạnh do áp lực công việc (nhưng sự thật từ trong tâm chúng ta đã lạnh).

Một lần nữa cũng mong là khi nào thời tiết cũng lạnh, để ra đường có cảm giác lạnh vẫn thích hơn trong phòng lạnh với công việc.

Viết cho chủ nhật cuối tháng 10.2010.

PPL.