May 2010

Cloud Computing – bao giờ chúng ta lên mây?

Posted in Công việc, on Sunday, May 23, 2010 at 7:09:39 PM

Dù tôi làm trong lĩnh vực CNTT nhưng từ khi linhnotes.com ra mắt đến nay không một bài viết nào mang tính công nghệ trên đây. Cũng không gì lạ vì linhnotes.com là nơi nói lên cảm nhận cuộc sống, chia sẻ sở thích và là nơi trải đầy những cảm xúc của PPL.

Thật tình là đã lâu lắm rồi PPL làm lại công việc "nghiên cứu khoa học" (nói theo cách của anh em MS là khi không liên quan đến kinh doanh, marketing hoặc triển khai thì ngồi đọc tài liệu là thế). Cảm giác khi bắt tay vào cho nội dung rất hot hiện nay về Cloud Computing (dịch theo cách phổ dụng ở VN là Điện toán đám mây) trong CNTT là rất hào hứng. Không phải chỉ thuần túy là kiểu tìm hiểu về tính năng sản phẩm phần mềm, không phải là thử nghiệm cài đặt một tiện ích để rồi đi làm pre-sales, để rồi đi nói khách hàng mua và nâng cấp. Nói chung không phải là cách "nghiên cứu khoa học" thuần túy như 10 năm IT vừa qua của PPL chỉ nhằm để rồi để lo cơm áo gạo tiền. Đơn cử như tìm hiểu 1 sản phẩm server mới hoặc windows hoặc office rồi từ đó cứ thế mà đi nói cho mọi người nghe.

Lần này thì khác, tôi muốn tìm lại được cái cảm giác của trước đây 10 năm trong môi trường học tập thuần túy. Tôi tự giả sử cho mình chủ đề này là tiểu luận kết thúc 1 môn học của khóa Cao học CNTT của 10 năm trước khi bắt đầu tìm hiểu. Chỉ khác một điều là sẽ không có ai là người chấm điểm mình. Tôi muốn tìm lại cái áp lực từ điểm số học tập, tìm lại cảm giác của việc chỉ biết học hơn là nghĩ đến mội tháng kiếm được bao nhiêu tiền.

Cũng đáng lắm chứ khi chúng ta cứ cắm đầu với sự vận động của cuộc sống và công việc thì cảm giác tìm lại cảm xúc của ngày xưa cũng là nên làm. Bạn đừng vội cười quá nhiều khi cuối năm rồi tôi còn dành hẳn 1 buổi chỉ để đi đến các ngôi trường mình học, đi qua các phòng học nhìn vào lớp học để tự cười và nhớ ngày xưa và để so với cái văn phòng và chổ làm việc đẹp của ngày nay với đầy các áp lực.

Quay lại việc tìm hiểu nội dung về Cloud Computing này nhằm mục đích cùng chia sẻ với các anh chị em đồng nghiệp về những gì đang diễn ra với nó. Tôi dành hơn 10 ngày chỉ để tìm kiếm, đọc tài liệu, rút trích nội dung và soạn slides. Tiêu chí đưa ra là kết quả phải mang tính hàn lâm không theo bất cứ hãng nào nhưng lại dễ hiệu và cố gắng thêm với việc ứng dụng thực tế. Vì thường các tiểu luận trong học tập thì không gắn thực tế và khó hiểu, các nội dung ở môi trường công việc thì lại chủ quan theo 1 công nghệ riêng của hãng mà mất đi cái gốc của nó. Kết quả là rất nhiều bài báo cáo, đề tài của một số cá nhân, nhóm nghiên cứu ở trường ĐH, các hãng trên thế giới đề được PPL tải về và đọc. Cảm giác thật thú vị khi đọc nhiều nội dung theo dạng nghiên cứu (không phải kiểu đọc tài liệu để cấu hình sản phẩm là click vào đây, nhập số nọ vào máy tính, máy server…).

Cũng mất vài ngày để lĩnh hội về nội dung ở góc độ hàn lâm, vài ngày để tìm xem ứng dụng nó ở bên ngòai ra sao so với rất nhiều thông tin hàn lâm có đúng với nhau không? Và cũng một số ngày để tổng hợp đưa thành slides trình bày với rất nhiều hình về các lọai mây (mây đen, mây trắng, mây lớn, nhỏ….) trên Internet.

Rất vui khi bài trình bày cũng được hoàn tất với tất cả sự tâm đắc vào sức mình bỏ ra. Tuy không biết các anh chị em đồng nghiệp có nghĩ thế nào khi nghe tôi trình bày nhưng tự bản thân mình PPL rất vui khi như thời đi học, vui vì cùng chia sẻ với mọi người, vui nữa là kết quả của tìm hiểu này không phải để đi làm pre-sales cho hãng. Hơn hết nó còn chứng tỏ tôi không bị mất đi cái máu khoa học trong người mình, không phải tôi của 10 năm qua chỉ để trình bày nhằm mục đích kinh doanh.

Slide đầu tiên rất ư là tâm trạng từ cái tựa đề cho đến hình nền. Đám mây sáng ở xa phía trước trên con đường và PPL bắt đầu chạy trên nó để đi đến phía đó. Rất có thể khi PPL chạy đến đó thì ở đó trời lại chuyển mây đen chứ không còn sáng khi như mình đang đứng phía này nhìn thấy.

Nói đến Cloud Computing thì đúng là nhiều định nghĩa, nhưng tôi để dành cho bạn tự đưa ra cách hiểu của mình về nó. Nó có thể là thầy bói xem voi và nó không thuần túy là toán học (mây + mây = nhiều mây; mây – mây = mặt trời; mưa + mặt trời = cầu vồng, hihihi).

Bài trình bày về Cloud Computing được PPL sọan thảo và tổng hợp từ nhiều nguồn có thể download tại http://cid-9d3e6b804a72640c.skydrive.live.com/browse.aspx/.Public dưới định dạng PDF (xin đừng hỏi định dạng powerpoint nhé.)

Và một cảm giác như bài trình bày là món quà cho các đồng nghiệp vì có thể tới đây tôi không trình bày về công nghệ cho các bạn nghe nữa.

22.5.2010

PPL.

Hèn đại nhân và Russian roulette

Posted in Ý tưởng không giống ai, on Tuesday, May 18, 2010 at 7:27:59 PM

Tự hỏi sống trong thời bình thì anh hùng sẽ không đủ nhiều để thời thế tạo ra. Thay vào đó là lợi ích, danh vọng và vui chơi giải trí nhiều hơn. Điều này sẽ sinh ra nhiều thằng hèn hơn là anh hùng. Mượn tựa đề rất hay của tác phẩm 'Hèn đại nhân' – tác giả Lê Đạt để nói lên cái sự hèn của những thằng mà PPL gặp.

Cũng đặt câu hỏi xem mình có hèn không? Có chứ, ai cũng có tính hèn trong bản thân mình chẳng qua là tùy hoàn cảnh nên mức độ bộc lộ sẽ khác đi, tùy lợi ích trước mắt hoặc đối phương mà các phương pháp hèn cũng sẽ vận dụng khác nhau. Nhưng nếu không hèn thì cứ luôn là anh hùng hết sao? Không được không được bởi vì anh hùng ít quá rồi cũng chết dưới tay bọn hèn đông đúc cho mà xem.

Đọc 'Hèn đại nhân' để tự nhủ nếu mình có hèn thì cũng nên trở thành " Hèn đại nhân"

Chắc mọi người cũng từng xem phim hay truyện và biết đến game có tên là Russian Roulette (http://en.wikipedia.org/wiki/Russian_roulette ). Trò chơi của Liên Xô này được định đoạt sống chết giữa 2 hoặc tối đa là 6 người bằng khẩu súng rulô và chỉ duy nhât 1 viên đạn. Chỉ với 1 viên đạn được bỏ vào ổ đạn (có 6 lỗ nhét đạn trong ổ đạn) và sau đó xoay manh ngẫu nhiên rồi bất chợt lắc ngang để nó tự đóng lại. Lên đạn và người thứ nhất sẽ có xác suất 1/6 cái chết khi đưa súng lên đầu và bóp cò. Và cứ thế người thứ hai có 1/5 xác suất chết tức là 20% và cứ thế đến 1/4….. xác xuất càng về sau. Tức nhiên thằng hèn hay gan dạ đến mấy thì khi cảm giác bóp cò thì cũng tóat mồ hôi và vãi nước ra quần. Với môi trường hòa bình hoặc thuần túy là công việc như hiện nay thì PPL tự hỏi có trò chơi nào lì lợm như thế này không để thử được thằng hèn đê tiện hoặc hèn đại nhân.

Nếu có hèn thì xin nhớ hãy làm "Hèn đại nhân"

18.5.2010

PPL.

Uống bia sảng khoái cho một buổi chiều tối.

Posted in Công việc, on Tuesday, May 18, 2010 at 8:34:52 AM

Mọi người đều biết tôi chưa bao giờ uống hơn 1 chai bia và cũng thừa biết là không phải khi nào tôi cũng uống. Lần đầu tiên PPL uống 4 chai bia với cảm giác thật sảng khoái tâm hồn. Không phải có may mắn gì, không phải lương hay lộc gì hết chỉ là xả ra những gì cá nhân và mọi người thấy còn ứ đọng trong suy nghĩ và bức xúc bấy lâu nay.

Những lúc say sưa cũng muốn chừa,
Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa.
Hay ưa nên nỗi không chừa được.
Chừa được nhưng mà cũng chẳng chừa.

(bài "Chừa rượu" của Nguyễn Khuyến)

Hèn chưa bao giờ là cách của PPL làm, tôi không sống chỉ riêng cho bản thân mình. Tôi muốn toát ra hết từ suy nghĩ của các bạn đồng nghiệp, tôi không câm lặng đi, tôi không im lặng để an phận. Vẫn còn đó những thằng hèn mà chỉ biết cười khẩy khi mọi người có ý kiến, vẫn còn những thằng hèn chỉ biết lo xin xỏ đi chơi mà lúc làm thì không thấy đâu và những thằng chỉ biết nịnh khi có sếp và kênh kiệu khi giúp đỡ người khác hay làm việc chung cho mọi người.

Thật sảng khoái khi nói ra những ý kiến cùng mọi người, sảng khóai khi uống bia cùng bạn bè và sảng khoái với cách mà mình làm. Dù có kết quả ngày mai ra sao là tốt hay xấu nhưng PPL vẫn không thẹn với mình. Dẫu biết anh hùng thì luôn là liệt sỹ nhưng chỉ có anh hùng thì mới được ngẫng cao đầu nhé.

Đánh một trận sạch không kình ngạc

Đánh hai trận tan tác chim muông.

(trích Bình Ngô Đại Cáo – Nguyễn Trãi)

Viết cho buổi tối ngày 14.5.2010.

PPL.

Nhãn hiệu con cừu vàng.

Posted in Sở thích & Sưu tập cá nhân, on Saturday, May 08, 2010 at 2:39:03 AM

Số lượng bài viết tản mạn cuộc sống và công nghệ thì chiếm đa số trên Linhnotes, nên hôm nay chọn chủ đề thời trang cho bài viết. Thời trang là sở thích đứng thứ 2 của PPL sau công nghệ mới.

Mỗi người chúng ta đều có những tín đồ về thương hiệu riêng của chính mình khi có điểu kiện kinh tế. Các nhãn hiệu thời trang hiện nay đều có ở VN và người mặc và mua cũng rất nhiều. Mỗi người sẽ có quan điểm lựa chọn và nhìn nhận về thời trang riêng của chính mình, không thể ép người khác phải mua gì hay mặc gì.

Quan điểm của PPl về thời trang miễn sao mình cảm thấy tự tin nhất khi chọn một cái áo, quần, túi giày dép khi đứng trước mọi người là thành công. Ngoài chi tiêu sinh họat gia đình thì có lẽ thời trang là tốn chi phí thứ 2 của PPL (chi phí nhiều nhất là cho công nghệ).

Tính đến nay cũng gần 4 năm trung thành với logo con "cừu vàng" rồi, mọi người đều ít khi biết đến nó chủ yếu chỉ biết cá sấu, ngựa, hưu nai…Vì đến lúc này thì Quảng Châu và SG Square cũng chưa làm thịt đến đến con vật này (chưa làm hàng nhái).

Cũng là duyên số khi gặp được con cừu mà cũng chẳng biết nó có tiếng tăm khi sau này tìm hiểu được. BrooksBrothers chiếm hơn 80% tổng số trang phục của PPL tính tới thời điểm này. Với kiểu dáng gần như không thay đổi nhiều vì BrooksBrothers chọn cổ điển và lịch sự là tiêu chí.

Một số điểm nhận biết áo con cừu:

  • Logo con cừu chỉ có với các áo thun Polo và Short Shirt (Dress Shirt thì không có).
  • Ở cổ tay áo luôn luôn xếp đúng 6 ly.

Tự tin hơn là điều mà BrooksBrother đem đến cho người mặc nó. Sau này tình cờ đọc và biết được đến nhãn hiệu này thì càng làm mình hứng thú hơn

http://sgtt.com.vn/Quoc-te/68748/Brooks-Brothers-nha-may-cua-cac-tong-thong-My.html

http://dantri.com.vn/c76/s76-245370/nhung-thuong-hieu-noi-tieng-tuot-khoi-tay-nguoi-my.htm

Biết là ai đọc đến đây cũng sẽ nói PPL bố láo hoặc học đòi làm sang. Mọi người cứ vào website của www.brooksbrothers.com mà xem giá cả. Giá chỉ tương đương với các nhãn hàng ở Parkson hay Diamond mà mọi người thấy thôi.

Bạn chọn nhãn hiệu nào cho mình thì tùy nhưng PPL chắc chắn với bạn rằng trang phục cũng sẽ góp phần rất quan trọng đến sự tự tin của bạn trước những thời điểm quyết định.

Tự hỏi không biết bao giờ Quảng Châu và SG Square làm thịt con cừu vàng đây?

PPL.

Chạy trường điểm cấp 1 cho ai? Và lý do tại sao?

Posted in Ý tưởng không giống ai, on Saturday, May 08, 2010 at 1:39:39 AM

Cứ đến hẹn lại lên tháng 5, 6 là trên báo chí và truyển hình cứ nói đến "nỗi khổ của phụ huynh chạy trường cho con vào lớp 1". Con PPL cũng vừa vào lớp 1 năm 2009, mình thì không muốn phí công sức vì những chuyện này với những suy nghĩ "tầm thường" của PPL. Tại sao là tầm thường vì tôi khác vì cách nhìn của tôi khác với các bậc phụ huynh còn lại để làm cho con của mình sẽ có thể trỡ nên "tầm thường" có thể sau này.

Tâm lý các bậc phụ huynh hiện nay là phải cho con học được trường chuyên, trường điểm để sau này nó có 1 tương lai tương sáng. Tâm lý của các bậc thầy cô (nhất là Ban giám hiệu) muốn khẳng định tên tuổi của trường mình hơn các trường khác và cũng muốn cho mọi thứ khang trang và chi tiêu cũng rũng rỉnh. Tâm lý của các bậc quản lý giáo dục như Sở và Bộ thì khi nào cũng tỏ vẻ quan tâm nền giáo dục nước nhà. Tâm lý của dân kinh doanh thì cố mà mở trường mang nhãn hiệu Quốc Tế cho oai và tạo sự thỏai mái. Nhưng tiếc là không ai trong các bậc đáng kính người lớn chúng ta lại hỏi xem bọn nhóc nhỏ nó muốn gì, dù biết rằng nó nhỏ quá thì nó không thể "nhìn xa, trông rộng" như người lớn. Nhưng PPL chắc chắn mong ước của bọn nhóc là chơi chơi chơi …..Đơn giản có thế mà không ai đáp ứng cho chúng nó.

(trích hình trên báo)

Quay lại vấn đề của việc chạy trường cho con vào lớp 1 (đã là chạy trường thì có nghĩa không học trong đúng tuyến). Đây là góc nhìn của PPL:

  • Lỗi của các bậc phụ huynh: Bắt con nhỏ đi học cho Cha Mẹ.
    • Đến bây giờ không biết có bậc phụ huynh nào nhìn lại cấp 1 mình học ra sao hay không? Và kết quả cấp 1 của mình có ảnh hưởng đến sự thành công hay thất bại của mình hôm nay không? chắc chắn là không. Đây mới là cấp 1 thôi mà cấp 1 thì có giải quyết vấn đề gì cho tương lai đâu. Khi ra đời đi làm có ai mà cầm học bạ lớp 1 mà xem giỏi hay không. Nhìn lại những người học cấp 1 có tệ lắm thì lớn họ cũng biết đọc chữ viết chữ và tính toán thôi.
    • Quy cho cùng là Cha Mẹ toàn là thích con học trường điểm để đi khoe con tôi học ở đó hay lớp chuyên lớp chọn/ tăng cường. Và quan trọng là thích đua đòi thành tích. Tôi sẽ đưa ra dẫn chứng cho mọi người tự ngẫm với 3 câu hỏi ở xứ người và xứ ta.
      • Bậc cha mẹ ở Việt Nam thường đón con hay gặp con đi học về với 3 câu hỏi thường hỏi nhất:
        • Câu hỏi 1: hôm nay con đi học có giỏi không? à (cha mẹ cứ đòi hỏi con học giỏi)
        • Câu hỏi 2: giỏi thì bao nhiêu điểm? à (cha mẹ toàn là mong điểm 10)
        • Câu hỏi 3: thế con 9 hay 10 điểm có bạn nào trong lớp hơn con không à (cha mẹ bắt đầu thích ăn thua)
      • Bậc cha mẹ ở nước ngòai đón con hay gặp con ở nhà sau khi đi học về sẽ cũng hỏi:
        • Câu hỏi 1: hôm nay con đi học có vui không? à (cha mẹ quan tâm đến bọn nhu cầu của bọn nhóc)
        • Câu hỏi 2: hôm nay con hỏi thầy cô giáo được mấy câu hỏi? à (phát huy tính chủ động và tìm tòi của trẻ)
        • Câu hỏi 3: hôm nay con có chơi với thêm bạn mới nào không?
    • Các vị phụ huynh thích học trường điểm hay chuyên làm gì. Các vị có xem kết quả tuyển sinh ĐH hằng năm vào tháng 8, 9 hay không? Thủ khoa hay á khóa các trường Đại học đều là những em ở nông thôn nghèo khó, nhưng vốn thông minh vượt khó. Thủ khoa hay á khoa không nằm trong các trường điểm hay chuyên đâu các vị à.
    • Kẹt xe, ô nhiễm và áp lực đến con trẻ là tại vì các bậc phụ huynh đáng kính này đó. Nhà thì 1 nơi con học 1 nẻo cứ đến giờ chưa hết việc làm là đi đón đứng kẹt hết phố xá. Giao thông lọan xạ cũng một phần là do các vị. Bọn trẻ đi học ra thì cho ăn qua loa rồi chở nó đi học thêm hết thầy này đến cô nọ. Tối về nhà thị lại học bài thế thì khỏi chơi được gì.

      Kết luận ở điểm này là: Cha mẹ ép con cái đi học theo ý của mình và cũng lấy thành tích cho mình. Cha mẹ chỉ biết nghĩ đến cá nhân chứ không phải cho con nhỏ.

      Giải pháp của PPL cho các bậc phụ huynh: sao hồi xưa không chịu học giỏi, bây giờ cứ ép người khác học. Có ngon thì bây giờ xách cặp đi học lớp 1 đi.

       

  • Lỗi ở bác bậc thầy cô: cũng đua đòi thành tích.
    • Thời nay chắc không còn nhiều hình ảnh bà giáo hay ông giáo già dạy bọn nhỏ đánh vần hay rèn chữ. Mà thay vào đó các cô giáo có "bàn tay vàng" tôi nói nhầm đúng ra là "viên phấn vàng". Bàn tay vàng là sao, bọn nhỏ chưa vào học là bắt nó viết chữ đẹp và biết đánh vần hay đọc chữ. Nếu không có sẵn các kỹ năng siêu nhân này thì lập tức các bàn tay của cô giáo không thương tiếc mà "xử" bọn nhóc. Nói có thể quá nhưng hỡi các thầy cô và ban giám hiệu có đúng là các vị chỉ mê thành tích không? Giờ đây không còn khái niệm học sinh kém hay yếu nữa và tỷ lệ giỏi và khá thôi. Thì cũng là do các vị muốn thế mà.
    • Đến trường với lớp 1 hay cấp 1 là để học. Học đọc học viết mà quan trọng là học đạo đức ở đời. Nhưng các vị giáo viên cứ đòi là bọn trẻ nó phải biết viết đẹp. Thế có ai viết đẹp là lớn lên sẽ thành công hay giàu không? Thế có ai hỏi bác sỹ viết chữ xấu hoắc có nghĩa cấp 1 học dốt hơn giáo viên dạy cấp 1 đang viết chữ đẹp sao? Hahaha. Là người lớn mà các thầy cô cứ nhồi ép bọn nhóc để làm gì. Cái tâm của nhà giáo hiện nay thể hiện bằng việc học phí học thêm là chính phải không?
    • Hù dọa là cách giáo dục của VN chúng ta, con trẻ đi học phải chỉ biết nghe, khi nào cho thì nói. Đến lớp dự giờ thì dàn xếp hết rồi. Không dám nói ra chứ nếu đứa trẻ nào lúc học toán cộng mà dám đứng lên nói thầy cô là 1+1 không phải bằng 2 thì nó lớn lên ra đời chắc chắn sẽ giỏi hơn bọn nào nói răm rắp =2. Nếu đứa bé nào khi học toán chia dám "đố khó" cô giáo tại sao không có phép chia cho 0 hả cô? Chắc chắn cô giáo sẽ la nó ngay vì trong đầu cô giáo đang bị tự hỏi không biết bằng bao nhiêu. (bảo đảm khái niệm vô cực là không nghĩa ra đâu ∞).
    • Ban giám hiệu khi nào cũng gây "sốt ảo" với cái sĩ số học sinh trong tuyến để "nâng giá" trường và giá "vé vào cổng".

       

      Kết luận ở điểm này: thầy cô cũng chẳng thua kém gì phụ huynh đâu. Đừng tưởng mình vô tội.

      Giải pháp của PPL: các thầy cô về xem học bạ cấp 1 của mình lại đi. Chắc là xếp lọai giỏi nên giờ mới đi làm giáo viên đó. (Đừng có nói đến vấn đề cái tâm nghề giáo nhé, vì mình đừng dối lương tâm của mình làm gì các thầy cô ơi).

       

  • Lỗi ở các bậc đáng kính về quản lý giáo dục ở Sở, Bộ hay nghiên cứu sư phạm: các ngài toàn ở trên mây và lấy cái suy nghĩ già cỗi để ép trẻ con.
    • Biết chắc các đồng chí hay các ngài giờ toàn là học hàm hay học vị TS, ThS hay GS đáng kính nhưng PPL tin chắc thời đi học cấp 1 các ngài không có trường điểm đâu. Nêu giờ các ngài quy họach rồi vẽ ra để có thể lấy thành tích hay sáng kiến. Thế nâng 1 trường lên là điểm hay chuyên các ngài có nghĩ là nâng được các Tầm và Tâm của giáo viên hay của các ngài lên không?
    • Ôi khi nào mở miệng cũng nói là phổ cập hết giáo dục, ai ai cũng được đi học dù nghèo khó. Còn lâu mới có chuyện này nhé, thời nay để được học toàn là nghe nhắc đến tiền. Không như thời xưa học hành có gì đâu mà tiền nhiều. Các ngài chỉ biết đến chủ trương và vẽ vời và báo cáo thành tích thôi chứ làm được việc để cho con cháu sau này thì các ngài nên về vườn sớm.
    • Thi cử thì năm nào cũng nghe cải tiến, chặt chẽ hay chống tiêu cực. Chính các cải tiến nó biến thành "cãi tiến" tức là ngăn sự tiến bộ, chính cái trò chống tiêu cực thì nó gây tiêu cực. Ai đời con nít chưa biết chữ mà có thi đầu vào mà oách hơn nữa là thi tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ. Thi học kỳ I, II của cấp 1 mà cũng có đề chung của Sở. Để làm cái quái gì chứ? Công minh à tránh tiêu cực à? Xin thưa đừa làm cho con trẻ nhỏ nó nặng nề với thi cử. Bọn chúng còn cấp 2,3 và ĐH để các ngài hành hạ nó mà.
    • Các ngài cứ chăm chú vào các kỳ thi "hóc búa" và các sáng kiến "cãi tiến" (đúng ra là cải tiến) chứ không lo đến đạo đức mà bây giờ nó đâm chém nhau đầy kìa vì chương trình các ngài nặng quá học quái gì nỗi nên bỏ học đánh nhau vui hơn. Hoặc là bằng giả đầy hết kia. (nói nhỏ nhiều khi các ngài cũng nhiều bằng giả lắm đó. Cũng đến trường lớp học nhưng bằng đề tài hay thi cử thì không phải các ngài thực hiện)

       

      Kết luận ở điểm này: các bậc quản lý sư phạm nên lấy cái tâm mà giúp thế hệ trẻ. Sáng chế của các vị sẽ không là thành tựu đâu.

      Giải pháp của PPL: các vị nên lấy cái tâm ra mà giúp bọn trẻ, còn không thì về villa nhà các vị để cuốc đất cũng được.

PPL tóm tắt vài ý để cho mọi người nào thích chạy trường như sau:

  • Trường chuyên/ điểm có đồng nghĩa với thiên tài hay thành công về sau không?
  • Chữ đẹp hay học sinh giỏi có chắc chắn là thành công bằng chính bản thân về sau không? (lưu ý là tự thành công chứ còn cậy nhờ gốc rễ thì bỏ qua chúng mày đi).
  • Thủ khoa đại học không có nằm ở thành phố hay trường điểm nhiều đâu.
  • Bọn trẻ hay phụ huynh sau này chỉ nhớ đến các vị giáo viên ở bàn tay cái lớp học thêm mà thôi.
  • Các kỳ thi hay giáo trình rồi cũng chẳng phải nâng tầm giáo dục VN lên cao đâu các vị quản lý à.

Giải pháp của PPL cho quý vị đây nè: ra nhà sách mua 2 quyển truyện sau mà đọc "Cho tôi 1 vé đia tuổi thơ" và "Đảo mộng mơ". Các vị phụ huynh, giáo viên và quản lý sẽ biết bọn trẻ nó muốn gì.

Yasaka cứ thích gì thì sáng tác đó, viết thế nào cũng được miễn đọc được. Đồ chới cứ xếp thùng thoải mái.

Mọi người sẽ hỏi con của PPL học lớp 1 thế nào khi đọc đến đây: PPL thay vì bỏ tiền ra chạy trường vào lớp 1 thì nhà tôi có đầy đủ thứ đồ chơi cho con nít từ Wii, PSP, các sưu tập đồ chơi nếu đệ tử cần để khám phá thì cứ mà thỏai mái. Đến giờ nhóc nhà và PPL chưa biết nhà cô giáo ở đâu để đến mà học thêm. Tiếng Anh thì cũng chưa cần thiết vì tiếng mẹ đẻ chưa nói xong mà đòi tiếng Anh làm gì.

Tôi để bài viết này trong mục "Ý tưởng không giống ai". Vậy PPL không chịu trách nhiệm nếu các bậc phụ huynh này làm theo cách của PPL nhé.

8.5.2010

PPL.

Họp lớp 12A3 (1994 - 1995) Bùi Thị Xuân

Posted in Bạn thời đi học, on Sunday, May 02, 2010 at 9:57:35 PM

Chúng ta tốt nghiệp cấp III đã gần 15 năm nhưng đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt họp lớp. Tuy không đông đủ tất cả các bạn tham dự nhưng tôi chắc chắn rằng không một cái tên nào trong lớp chúng ta mà không được nhắc đến trong buổi họp lớp này. Chúng ta bây giờ đã thay đổi nhiều so với thời còn khoác áo học trò với những nét tinh nghịch và hờn giận nữa, thay vào đó là chậm rãi trong lời nói và tốc độ trong suy nghĩ. Không còn bài vở hoặc các kỳ thi để bận tâm, thay vào đó là công việc là tài chính hoặc gia đình để phải tất bật hằng ngày.

Tuy thời gian tương đối dài nhưng chúng ta vẫn còn lưu lại những kỷ niệm của thời đi học từ những trận đá bóng, đá cầu đem lại chức vô địch hoặc những khoảnh khắc yêu ghét của thời đi học. Tôi tin các bạn khác dù ở đâu và làm gì cũng đều vui với chúng tôi khi nhìn những bức hình này.

Các bạn không tham dự được cứ yên tâm là chúng tôi vẫn luôn chia sẻ và hỏi thăm nhau về các bạn. Hy vọng chúng ta sẽ gặp lại vào một dịp khác với nhiều hơn 12 gương mặt này.

Hình chụp buổi họp lớp 12A3 (1994 - 1995) Bùi Thị Xuân, bấm vào đây để xem đầy đủ http://www.linhnotes.com/Albums.aspx

Tôi đính kèm tấm hình chụp Nghiệp, Diễm, Phúc đang ở San Jose, CA (chụp vào tháng 7/2009) để các bạn cùng biết là dù ở tận phương xa nhưng họ vẫn có thời gian để gặp nhau.

Cám ơn lớp 12A3 (1994-1995) Bùi Thị Xuân (lý do cám ơn là gia đình tôi có 2 người học lớp này, hihihi).

2.5.2010.

PPL.