January 2016

duyên và lửa

Posted in Cá nhân, on Monday, January 04, 2016 at 7:33:31 AM

Sẽ thật là không hay khi đầu năm mà có 1 bài viết rất nặng về tâm trạng, nhưng ta cũng không thể né tránh bản thân mình được.

Ngày đầu tiên đi làm của năm mới 2016. Cảm giác thật tệ cho buổi sáng thức dậy sớm nhưng chẳng cảm thấy chút gì là vui để khoác bộ đồ công sở vào để nghĩ đến việc phải đến văn phòng, nơi đó có công việc, có họp, có đồng nghiệp, có áp lực, tức nhiên là có tiền lương ở đó. Tóm lại không còn thấy niềm vui ở nơi làm việc hiện tại nữa.

Đến văn phòng tìm 1 nơi kín đáo và xa cách với mọi người để ngồi làm việc. Mà thật sự là việc gì nhỉ? xử lý tồn động à? chuẩn bị báo cáo sắp tới? hay đợi đến giờ  họp? Ừ thì họp là chuyện cơm bữa của mình mà. Lại một lần chẳng thấy đâu là vui trong cuộc họp đầu năm. Không khí, nội dung và con người cũng như nhau. Tóm lại không còn thấy niềm vui ở cuộc họp nữa.

Giờ ăn trưa, cũng là quán cũ và món cũ quen thuộc. Để rồi thấy lại không vui với sự lựa chọn cho bữa ăn trưa mỗi ngày mà vốn dĩ cần để nạp năng lượng. Tóm lại một lần nữa không còn thấy niềm vui của bữa trưa gần văn phòng làm việc nữa.

Quay lại công việc cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa, dù biết nhiều thứ cần chuẩn bị, nhưng cũng chẳng thể chủ động sắn tay áo vào làm. Rồi thì tự thấy mất thời gian của đôi bên nữa rồi. Café chiều với đồng nghiệp, chẳng nhiều việc để nói. Suy nghĩ mà chẳng biết nghĩ gì và nói gì. Chỉ 1 câu để lại bởi cậu bạn đồng nghiệp rằng. “PPL à! anh mất lửa ở đây rồi, phải nghĩ gì và làm gì để lấy lại lửa đi”. Xong café, chat với nhóc lính, nó cũng khuyên rằng nhiều khi dừng lại là cách tốt đấy chứ. Một đồng nghiệp khác còn nói đưa hộp quẹt để làm nóng nữa chứ. Surprised smile

Đúng là bản thân thực sự muốn dừng lại tại đây để khép lại “mối duyên nợ” gần 18 năm (từ năm 1998) tính đến lúc này. Đặt lên bàn cân giữa thu nhập và cảm xúc thì lại chưa thể dứt bỏ ngay vì cuộc sống không cho phép ta ngừng. Nhưng nếu duy trì “mối quan hệ” này thì lại mất thời gian của đôi bên và cũng chẳng ai thấy vui gì. Mất đi chi phí cơ hội, tuổi cũng lớn hơn, công nghệ cũng thay đổi….

card 1card 2

50 người đầu tiên tại VN lấy chứng chỉ và là người trẻ nhất. Xem thêm tại bước ngoặc nghề nghiệp đã từng posted http://www.linhnotes.com/Posts.aspx?post=18 

634051561492214746634051561686282478

Về nhà, tìm thử cái gì có thể “bật lửa” cho mình. Chợt nhận ra là sai lầm lớn nhất của bản thân đến lúc này là từ bỏ sở trường của chính mình. Đó là kỹ thuật, là công nghệ. Mình đã bỏ đi mối duyên trước đây, bỏ đi những thứ mà cùng thời điểm bao nhiêu người muốn cũng khó có ngay.

Vẫn hay thường nói, mọi thứ là duyên. 18 năm trước tự nhiên kết duyên với nó, rồi lại hơn 12 năm làm  việc trực tiếp với “mối duyên” này.

Cert 2

Để rồi ngày hôm nay ta đếm từng ngày (dù chưa xác định) và từng ngày nhằm kết thúc mối duyên đó. Đúng chúng ta nên (tạm/ mãi mãi) chia tay nhé mối duyên này.

PPL, phải dừng lại để tìm duyên và nhen nhóm lên ngọn lửa khác.

Nghe bài hát Cho Tôi Lại Từ Đầu để “thức”

Viết cho ngày 4.1.2016.

PPL.