December 2010

vắng bóng niềm tin

Posted in Tản mạn cuộc sống, on Tuesday, December 21, 2010 at 8:56:26 AM

Tất cả mọi người đều hỏi về tiêu đề của entry lần trước có phải thật sự đang diễn ra với tôi hay không? Không có một câu trả lời chính xác và dứt khoát, nhưng có thể nó cũng phần nào phản ánh những nhen nhóm trong đầu lúc này.

Những ngày này nói chuyện với những đồng nghiệp cấp dưới, những người bạn đồng nghiệp đều biết rằng trong tôi vẫn tràn đầy những nhiệt huyết và trách nhiệm với từng công việc mình làm. Nhưng bù lại là niềm tin đã bắt đầu ra đi dần.

Vắng bóng niềm tin là điều tôi nghĩ trong lúc này, dĩ nhiên nếu ta không còn thấy niềm tin từ ai hay việc gì thì lúc đó sự giả dối sẽ được lấp vào chổ khuyết nhiều hơn. Mọi hành động hay quyết định lúc này của cấp trên cũng chỉ làm trơ trọi và phơi bày rõ hơn cái cốt lõi của 1 bàn cờ mà chúng ta vừa chơi, vừa chiến đấu và vừa suy tính. Winking smile

P1000216

Nơi mình đang ngồi là tầng cao nhất của một tòa nhà nhưng ở hướng xa kia còn có một nơi cao hơn thế nữa vừa mọc lên (tòa nhà 68 tầng Financial Tower). Không biết nơi đó có niềm tin hay không?

P1000211

Tôi luôn trân trọng những lời cám ơn của mọi người từ những đồng nghiệp cấp dưới đến những đồng nghiệp ngang cấp. Từ sự công nhận hoành tráng ở cấp cao từ phương trời xa. Dù có thật lòng hay giả dối đi nữa từ tất cả thì tôi vẫn luôn giữ nhiệt huyết và trách nhiệm cho từng công việc để giúp mọi người.

Nhưng đừng chê trách tôi vì niềm tin của tôi bắt đầu thưa dần với những gì đang diễn ra. Và hình như ta chỉ là 1 con cờ trong một bàn cờ đã được sắp đặt mà tiêu chí lớn nhất là chiến thắng và bất chấp những quân cờ là lính hay tướng có thiệt mạng đi nữa.

Niềm tin nó nằm ở những con người với nhau chứ không phải giữa con người và một tổ chức. Một câu hỏi được đặt ra với cấp quản lý gần đây “làm sao để thành một good manager ?” Chắc chắn mỗi người có tiêu chí riêng nhưng hình như tất cả chỉ là lý thuyết để managers chúng ta phô diễn hơn là thực tế làm được.

21.12.2010

PPL.

tìm việc

Posted in Tản mạn cuộc sống, on Thursday, December 16, 2010 at 9:43:20 AM

mẫu quảng cáo tự giới thiệu như sau của người tìm việc, nếu ai biết có công việc nào phù hợp thì giới thiệu giúp anh ấy.

Điều đầu tiên nhận ra là CV của người này quá đơn giản chắc vì viết càng dài thì thấy nó càng vớ vẩn.

Cá nhân: Họ và tên, ngày tháng năm sinh, địa chỉ….

Bằng cấp:

  • Tốt nghiệp Đại học và Cao học hệ chính quy công lập.
  • Rất nhiều thứ của nhiều hãng cấp (mặc dù công việc thì không dùng đến) từ C, M, O….
  • Tham dự nhiều khóa trong và ngoài nước khá nhiều.

Kinh nghiệm làm việc:

  • 11 năm trong ngành CNTT với các công ty trong và ngoài nước.
  • Công ty ngắn nhất là 6 tháng còn dài nhất là rất nhiều năm.

Sở thích hay kỹ năng:

  • Thích rất nhiều thứ về công nghệ và tốn tiền.

Điểm mạnh & yếu

  • Mạnh: chẳng có gì là khó cả.
  • Yếu: không có điểm mạnh.

Mong muốn tìm được công việc tương ứng nhu sau:

  • Thu nhập: đủ nuôi 1 vơ, 1 con và bản thân.
  • Lọai công việc: không liên quan đến IT (lý do same shit with different names).
  • Vị trí công việc mong muốn: tức nhiên là tầm quản lý (nhưng không cần lính, vì có lính nhiều mệt lắm, trọng trách nhiều)
  • Báo cáo cho ai: cho ai cũng được miễn sao sếp là người phải có niềm tin và đừng chơi trò bịp và bù nhìn.

Kết luận: nhìn CV của anh này chỉ có về quê mà cắm câu.

16.12.2010.

PPL

thà là hạt mưa bay

Posted in Cá nhân, on Wednesday, December 08, 2010 at 6:33:42 PM

Tự hỏi  bản thân mình là sướng hay khổ, câu trả lời đúng là sẽ tùy ở từng góc nhìn khác nhau của từng người, bạn bè nhìn góc độ khác, đồng nghiệp ở góc khác, họ hàng và gia đình nhìn sẽ khác, và cuối cùng mình thì lại có câu trả lời khác.

Bài hát Thà là hạt mưa bay   

Không biết bao nhiêu lần suy nghĩ và tự hỏi rằng phải chi mình là người vô lo, ít suy nghĩ, ít trách nhiệm. Đôi khi người điên hoặc kẻ vô dụng lại có những niềm vui riêng vì không quá quan tâm đến công việc, trách nhiệm, kiến thức, học vấn, tài chính và gia đình.

Nhưng biết làm sao vì vốn dĩ bản tính của mình là như vậy. Chỉ mong như là hạt mưa nhỏ phất qua vai của những người yêu thương và những người ghét mình trong cuộc sống này.

Sáng sớm 9.12.2010.

PPL.

 

 

Vô hướng

Posted in Cá nhân, on Sunday, December 05, 2010 at 8:18:40 AM

Một câu đúc kết cho cả tuần là ‘mất tập trung’ với mọi thứ. Chưa bao giờ ngồi trước máy tính nhưng lại không biết sẽ khởi đầu cho việc gì. Dù có rất nhiều công việc đang chờ. Ngồi trước máy tính ngoài giờ làm việc cũng không biết sẽ vào website nào và xem gì hoặc làm gì. Cảm giác mất phương hướng như một người ra đường nhưng không biết đi đâu.

Không quá khó lý giải về cảm giác này, nó chẳng qua là kết quả của việc tạo áp lực lên bản thân, sự gượng ép về quan điểm và sau cùng là sự bùng nổ về suy nghĩ với tất cả những gì xung quanh trong 6 tháng gần đây.

Một câu hỏi vẫn nằm trong đầu trong 6 tháng nay là tôi đã chọn đúng hay sai. Không có một kết quả chính xác ngay nhưng có cảm giác như xung quanh mình lúc này là trò bịp.

5.12.2010

PPL.