August 2012

Xin được cám ơn….

Posted in Cá nhân, on Sunday, August 19, 2012 at 1:15:57 AM

Tháng 8/2012 với nhiều cảm xúc trong công việc từ sự bận rộn, bực tức, niềm vui,…Tôi muốn dùng bài viết này để cám ơn những đồng nghiệp (nhân viên cấp dưới, ngang cấp và cấp trên) sau một thời gian tương đối (không quá dài nhưng cũng không quá ngắn) trong công việc. Những giải thưởng này là niềm động viên cho cá nhân mình nhưng bên cạnh đó là những hỗ trợ của các đồng nghiệp xung quanh.

Tôi xin gởi lời cám ơn đến:

  • Những người bạn lớn (sếp quản lý trực tiếp). Không bao giờ là luôn luôn suông sẻ hay tốt đẹp cho cả công việc và tính cách trong mối quan hệ giữa nhân viên và sếp trong mọi môi trường. Nhưng tôi rất may mắn khi đã có cơ hội để cùng làm việc với những người bạn lớn rất chuyên nghiệp và rất là hiểu về con người nhau. Có khi là vui vẻ thân thiện, khi thì bực tức nhưng luôn không bao giờ để ảnh hưởng đến kết quả chung. Người bạn lớn đã âm thầm làm rất nhiều cho nhân viên theo cách riêng của “bạn ấy”, luôn ghi nhận những đóng góp và tôn vinh nhân viên của mình, luôn đấu tranh để bảo vệ nhân viên của mình. Đúng là người bạn lớn.
  • Những đồng nghiệp ngang cấp, mọi người rất chuyên nghiệp và tương trợ nhau. Không nhất thiết phải là trong team của mình nhưng có rất nhiều người đồng nghiệp xung quanh tôi vẫn sẵn sàng đưa tay ra giúp đỡ khi cần.
  • Nhưng người bạn cấp dưới, tôi rất quý các bạn đó. Tôi vẫn thường nói với các bạn là cùng làm việc với tôi như là “duyên” của cả 2 bên. Tôi không cần thiết phải sàn lọc chọn lựa gì, với tôi mọi thứ là tự nhiên đến và gặp gỡ rồi làm việc chung. Các bạn luôn chung tay cùng tôi thực hiện công việc và nhiều ý tưởng.

Những giải thưởng sau thời gian 5 năm + 3.5 năm.

P1040001a

Tôi cũng tự hỏi xem những giải thưởng này là cho sự bắt đầu hay kết thúc của mình cho thời gian tới đây. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi vẫn nhớ và cám ơn tất cả về những điều này.

imageP1040002a

19.8.2012

PPL.

Sắc màu

Posted in Cá nhân, on Friday, August 10, 2012 at 1:10:30 AM

Lấy tựa đề của bài hát “Sắc màu” của nhạc sỹ Trần Tiến như mô tả rất nhiều thời điểm, nhiều nhiều mọi thứ trong cuộc sống này khi trộn lẫn nhiều màu sắc với nhau.

Tuy không liên quan gì đến hiện tại nhưng có quá nhiều điều mình phải suy nghĩ về nhiều người thân thuộc quanh mình lúc này, mọi lo lắng cho nhiều người thân thương trở nên khó khăn và cân bằng. Duy trì những quan hệ trong xã hội cũng trở nên quá phức tạp, quản lý những quan hệ trong công việc trở nên nặng nề.

Tự hỏi sao mình phải suy nghĩ quá nhiều và nặng nề trong đầu óc quá, sao mình không phải là người mất trí để quên đi mọi thứ và cứ thế mình chẳng lo gì cho ai và cả chính mình “Một đêm nhớ nhớ ra ta vô hình”. Để cho mọi mọi việc cứ diễn ra mà mình chẳng phải muộn phiền nữa.

Sắc màu như là “Kính vạn hoa” được tạo bởi những màu sắc riêng biệt nhưng chúng sẽ khác nhau và thay đổi khi ra phải trộn lẫn với nhau hay nhìn nhận ở góc độ khác nhau.

Tách biệt khỏi mọi hoạt động của công ty lần này, cho dù được khen thưởng từ sếp, đồng nghiệp và bạn bè. Nhưng mình chẳng rõ là đang ở tâm trạng gì nữa. Một mình uống bia để xem ta say hay tỉnh táo khi mình luôn mong muốn thể hiện và có khi lại muốn như trốn vào đâu đó để tịnh. Có lẽ không sai khi mình đứng lên trình bày trước mọi người là điểm yếu của PPL là mình biết nhiều thứ quá để rồi muốn làm nhiều thứ. Phải chi đơn giản chỉ 1 điều là đủ. Tham lam quá hay là trách nhiệm quá với mọi thứ.

Và lại tiếp tục lúc này đây bầu trời vẫn sáng nhưng chỉ mình ta PPL ở trong không gian rộng của văn phòng. Và cũng chỉ muốn 1 mình để làm, để nghĩ ngợi, để tách biệt tất cả.

P1030733a

Nhưng ta không thể bắt mọi thứ phải theo như ý của mình muốn, không thể ngưng lại tất cả để chỉ còn ở đây 1 mình ta. Ta đã say và mơ rồi đấy.

Phải về với thực tại và đương đầu với mọi điều xung quanh và ở mức tương đối thì nó chỉ ngừng lại với riêng ta khi ta không còn nữa thôi.

Thích màu đen và trắng trong bài hát cùng đoạn cuối cùng của bài hát

Một màu đen đen, một màu trắng trắng
Chiều hoang vắng chiếc xe tang đi thật vội vàng

Một đêm nhớ nhớ, nhớ ra mình một mình
Một đêm nhớ nhớ ra mình đã ở đâu đây
Một đêm trong đêm thâu, một vầng sáng chói lóa
Một đêm nhớ nhớ ra ta vô hình
.”

10.8.2012.

PPL.

Sinh nhật muộn của con trai.

Posted in Kỷ niệm, on Thursday, August 09, 2012 at 11:46:13 PM

Con trai điện thoại là khi về thì mình sẽ cắt bánh sinh nhật. Con đã giữ lời hứa còn nguyên cái bánh sinh nhật trong tủ lạnh dù ba đã về đến nhà trước 30 phút khi đồng hồ chuyển sang ngày mới  nhưng con trai đã ngủ rồi.

Trễ hơn 1 ngày đẻ viết bài chúc mừng sinh nhật 9 tuổi của Yasaka.

P1030938a

Hay cười

P1030957a

Thích phá

P1030966a

Rất may là nhà mình đã có tiệc ‘tiền’ sinh nhật con rồi Thumbs up

P1030972a

Bánh sinh nhật vẫn còn để đợi ba cắt đây nè.

Mong sao an bình vẫn quanh con trai.

Như thông lệ thì chúng ta cũng ghi nhớ và chúc mừng ngày kỷ niệm của Singapore.

wpid-img_20120809_193836

Viết cho ngày 9.8.2012.

PPL.

Điên………

Posted in Cá nhân, on Thursday, August 02, 2012 at 3:21:50 PM

Một tháng cũng qua thật nhanh chóng với việc kết thúc một chuyến đi dài nhất và xa nhất từ trước đến nay. Nhưng lại là chuyến đi không thấy nhiều cảm giác vui sướng mà thay vào đó là nhiều lo lắng, áp lực tức nhiên là cả suy tư. Chưa bao giờ cảm thấy áp lực quá lớn từ nhiều điều xung quanh mình, cảm giác mình luôn không thể dứt ra sự lo lắng cho gia đình, lính, công việc…

Nhưng như thế thì chẳng có gì đến mức phải điên lên. Hôm qua trước khi ra về có nói với vài đồng nghiệp xung quanh mình rằng nếu bây giờ mà tôi có sẵn một việc mới thì sẽ đứng dậy văng ngay 1 câu chửi thề và nói to là ‘tao không làm nữa, ai muốn làm gì thì làm’. Về đến nhà gặp vợ con thì phải suy nghĩ lại ngay câu nói và suy nghĩ đó. Rồi mình tự chỉnh lại dòng suy nghĩ là nếu bây giờ chỉ cần tài chính vừa đủ cho vợ con duy trì mà không cần dư giả gì hết thì tôi cũng sẽ nói câu nói ở trên mà không cần đến việc mới làm gì.

Nhưng bản tính vốn bị quá nặng về trách nhiệm nên không thoát ra được cái vòng luẩn quẩn này. Buổi sáng chat với bạn có nói “Một sớm mai kia, chợt thấy hư vô trong đời. Life is moments, có những lúc vui, buồn, nhưng đừng bao giờ give away hope”.

Điên thì vẫn điên nhưng vẫn phải đương đầu với thực tại vì ngó xung quanh thì gia đình vẫn 100% nghĩ đến mình, nhân viên thì có thể 10%, công ty thì chắc chắc không thể hơn 1%.

Chắc là do vừa rồi dựa phải con bò điên (biểu tượng ở phố Wall, New York city) nên cũng bị nhiễm về cái sự điên.

image

5:00am. 3.8.2012.

PPL.