Ý tưởng không giống ai

Huấn luyện viên bóng đá (football coach) & cấp quản lý công ty (company managers)

Posted in Ý tưởng không giống ai, on Saturday, July 03, 2010 at 8:28:31 PM

Thời điểm này đa phần mọi người đều chú ý đến Football World Cup 2010, PPL rất thích bóng đá và luôn theo dõi liên tục trong các kỳ World Cup diễn ra từ năm 1986 đến nay. Nhưng hình lần này không khí kém quá sôi động, ít đisự lắng động tính đến thời điểm này. Dù rằng ngày nay các phương tiện truyển thông, báo chí, internet đã hơn lúc trước nhiều. Có đọc 1 bài báo gần đây nói rằng World Cup lần này nếu như có huấn luyện viên Jose Mourinho (http://en.wikipedia.org/wiki/Jos%C3%A9_Mourinho ) thì chắc không khí sẽ hấp dẫn hơn. Tôi cũng nghĩ là đúng vì thiếu đi thần tượng của mình ở một giải đấu đỉnh cao này, một người rất tính cách, bản lĩnh và dám đương đầu với tất cả. Nếu hiện nay hỏi ai thích bóng đá thì ai cũng biết, nếu tìm trên internet có lẽ huấn luyện viên có kết quả tìm kiếm nhiều nhất là Mourinho. Giờ đây tôi không còn quá yêu mến 1 đội bóng nào nữa mà tôi thích đội bóng nào do Mourinho dẫn dắt hơn.

Nhân tiện World Cup 2010 này, PPL cũng muốn liên kết nó đến với công việc và đứng ở góc nhìn của một cầu thủ hoặc của một nhân viên.

Đến thời điểm này thì các đội bóng được dự đoán là vô địch như Brazil, Argentina, England, Portugal đều đã bị lọai, các đội bóng với những ngôi sao sáng được kỳ vọng đều về nước. Tại sao lại xảy ra điều này? Quan điểm của PPL ở World Cup 2010 này và trong bóng đá hiện đại ngày nay đó là huấn luyện viên. Một đội bóng yếu hơn có thể quật ngã một đội mạnh hơn nếu huấn luyện viên của họ đưa ra chiến thuật hợp lý, truyền cảm hứng cho cầu thủ, chỉ đạo theo diễn biến trận đấu cũng như dám là người đứng ra che chở cho cầu thủ của mình trước và sau trận đấu.

Bản lĩnh và cá tính có lẽ không ai như Mourinho trước mỗi trận đấu đều là tâm điểm của báo chí và đó chính là cách để ông làm giảm áp lực cho các cầu thủ của mình, luôn là ngừơi đứng ra để công kích nếu ai đụng đến nhân viên của mình. Bản lĩnh của người quản lý là phải biết bảo vệ nhân viên của mình. Bản lĩnh của huấn luyện viên là cầu thủ với nhau sẽ được xử lý nội bộ. Cấp quản lý phòng ban hay nhóm làm việc cũng thế thôi, khi với người ngoài thì nên bảo vệ người nhà, điều đó làm cho người khác và nhân viên nể phục mình hơn.

Mourinho đang chỉ đạo các cầu thù trong trận chung kết Euro Champion League 2009-2010 (Inter Milan - Bayer Munich 2:0 )

   

Truyền cảm hứng cho cầu thủ hay nhân viên của mình. Nói thì rất dễ nhưng làm thì rất khó, vì để truyển cảm hứng cho cầu thủ thì mình phải hiểu họ như thế nào. Nếu không hiều, không đồng cảm thì chắc chắn không làm được điều này. Một người quản lý luôn luôn tốt với nhân viên trong các nghi thức giao tiếp nhưng chừng đó chưa đủ để truyền cảm hứng. Người sếp luôn bắt tay và thăm hỏi mọi người từ nhân viên cao cấp đến thấp nhất của công ty. Nhưng nếu các nhân viên có bức xúc, khó khăn kêu lên thì chẳng ai giải quyết cho họ. Vậy thì đó có phải là đã hiểu hay truyển cảm hứng cho họ không?....Cầu thủ giỏi nhưng nếu huấn luyện viên không biết sử dụng thì cũng không phát huy được gì, cầu thủ không giỏi thì nên biết cách làm cho họ giỏi. Biết cách tận dụng và phối hợp giữa những điểm mạnh và yếu để có nhiều phương án tốt nhất cho trận đấu.

Thất bại của Brazil là ví dụ, huấn luyện viên Carlos Dunga nói chúng tôi thua nhưng các cầu thủ chúng tôi đã thi đấu tốt. Ông không đổ lỗi cho bất cứ cá nhân cầu thủ nào. Huấn luyện viên của đội Nhật, Hàn Quốc,…thì sẽ nghĩ mình là người đầu tiên từ chức. Đó là sự khẳng định của bản lĩnh vì người quản lý luôn là người đứng ra chịu trách nhiệm trước tất cả. Nếu công ty, hay phòng ban hay team thất bại thì người quản lý nên là người tự trách mình. Không nên đổ lỗi cho ai đó, vì chính anh/ chị là người không biết quản lý nhân viên, không biết gắn kết họ lại, không biết truyền cảm hứng công việc cho họ. Và với đối với PPL thì người quản lý nên là người biết nhận lỗi hơn là đổ lỗi. Đừng đứng trước tất cả những người khác để chê bai nhân viên của mình mà hãy đứng ra bảo vệ họ.

Thể hiện cảm xúc khi chiến thắng

Thành công của một đội bóng cũng sẽ là niềm vui của tất cả nhưng người huấn luyện viên hoặc quản lý xin đừng cho là thành tích này là do mình tạo nên. Người huấn luyện viên hay người quản lý sẽ được nhân viên và các người quản lý khác công nhận điều đó mà không cần phải tự đề cao mình. Lúc thành công đến nếu trong niềm vui là những giọt nước mắt thì đó là hạnh phúc của người huấn luyện viên. http://www.thefinalthird.com/2010/05/26/the-emotional-side-of-jose-mourinho/ .

Kết thúc một năm tài chính mới (fiscal year) nữa và bắt đầu năm tài chính mới với rất rất nhiều khó khăn chờ đón. Nhưng điều PPL chờ đợi ở đấy không phải là đạt được thành tích hoặc target trong thời gian tới mà là cách quản lý của các "huấn luyện viên" để đạt được thành tích hoặc cách "huấn luyện viên" sẽ phải đối mặt nếu không đạt thành tích của đội bóng. Hơn 6 năm qua chứng kiến đa phần là thành tích tốt của cả đội bóng nhưng cách thức của "huấn luyện viên" cũ để lại chẳng thấy đâu là dấu ấn để lại.

Huấn luyện viên mới? đúng PPL đã gặp và đã thể hiện cá tính ngay từ lúc đầu để cho mọi người thấy đó là sự đồng điệu và lắng nghe của họ với các cầu thủ. Chưa thể nói trước điều gì trong thời gian tới còn dài và khó khăn vẫn còn rất nhiều nhưng hy vọng các người quản lý vẫn giữ phong độ tốt cũng như biết thể hiện bản lĩnh đúng lúc. Và hãy ra đi trong vinh quang với các thách thức như Jose Mourinho đang làm.

Và khóc trong chiến thắng để và đi tìm thách thức mới.

Hy vọng sẽ gặp đâu đó bóng đáng của Mourinho trong công việc trong thời gian tới.

4.7.2010

PPL.

Hèn đại nhân và Russian roulette

Posted in Ý tưởng không giống ai, on Tuesday, May 18, 2010 at 7:27:59 PM

Tự hỏi sống trong thời bình thì anh hùng sẽ không đủ nhiều để thời thế tạo ra. Thay vào đó là lợi ích, danh vọng và vui chơi giải trí nhiều hơn. Điều này sẽ sinh ra nhiều thằng hèn hơn là anh hùng. Mượn tựa đề rất hay của tác phẩm 'Hèn đại nhân' – tác giả Lê Đạt để nói lên cái sự hèn của những thằng mà PPL gặp.

Cũng đặt câu hỏi xem mình có hèn không? Có chứ, ai cũng có tính hèn trong bản thân mình chẳng qua là tùy hoàn cảnh nên mức độ bộc lộ sẽ khác đi, tùy lợi ích trước mắt hoặc đối phương mà các phương pháp hèn cũng sẽ vận dụng khác nhau. Nhưng nếu không hèn thì cứ luôn là anh hùng hết sao? Không được không được bởi vì anh hùng ít quá rồi cũng chết dưới tay bọn hèn đông đúc cho mà xem.

Đọc 'Hèn đại nhân' để tự nhủ nếu mình có hèn thì cũng nên trở thành " Hèn đại nhân"

Chắc mọi người cũng từng xem phim hay truyện và biết đến game có tên là Russian Roulette (http://en.wikipedia.org/wiki/Russian_roulette ). Trò chơi của Liên Xô này được định đoạt sống chết giữa 2 hoặc tối đa là 6 người bằng khẩu súng rulô và chỉ duy nhât 1 viên đạn. Chỉ với 1 viên đạn được bỏ vào ổ đạn (có 6 lỗ nhét đạn trong ổ đạn) và sau đó xoay manh ngẫu nhiên rồi bất chợt lắc ngang để nó tự đóng lại. Lên đạn và người thứ nhất sẽ có xác suất 1/6 cái chết khi đưa súng lên đầu và bóp cò. Và cứ thế người thứ hai có 1/5 xác suất chết tức là 20% và cứ thế đến 1/4….. xác xuất càng về sau. Tức nhiên thằng hèn hay gan dạ đến mấy thì khi cảm giác bóp cò thì cũng tóat mồ hôi và vãi nước ra quần. Với môi trường hòa bình hoặc thuần túy là công việc như hiện nay thì PPL tự hỏi có trò chơi nào lì lợm như thế này không để thử được thằng hèn đê tiện hoặc hèn đại nhân.

Nếu có hèn thì xin nhớ hãy làm "Hèn đại nhân"

18.5.2010

PPL.

Chạy trường điểm cấp 1 cho ai? Và lý do tại sao?

Posted in Ý tưởng không giống ai, on Saturday, May 08, 2010 at 1:39:39 AM

Cứ đến hẹn lại lên tháng 5, 6 là trên báo chí và truyển hình cứ nói đến "nỗi khổ của phụ huynh chạy trường cho con vào lớp 1". Con PPL cũng vừa vào lớp 1 năm 2009, mình thì không muốn phí công sức vì những chuyện này với những suy nghĩ "tầm thường" của PPL. Tại sao là tầm thường vì tôi khác vì cách nhìn của tôi khác với các bậc phụ huynh còn lại để làm cho con của mình sẽ có thể trỡ nên "tầm thường" có thể sau này.

Tâm lý các bậc phụ huynh hiện nay là phải cho con học được trường chuyên, trường điểm để sau này nó có 1 tương lai tương sáng. Tâm lý của các bậc thầy cô (nhất là Ban giám hiệu) muốn khẳng định tên tuổi của trường mình hơn các trường khác và cũng muốn cho mọi thứ khang trang và chi tiêu cũng rũng rỉnh. Tâm lý của các bậc quản lý giáo dục như Sở và Bộ thì khi nào cũng tỏ vẻ quan tâm nền giáo dục nước nhà. Tâm lý của dân kinh doanh thì cố mà mở trường mang nhãn hiệu Quốc Tế cho oai và tạo sự thỏai mái. Nhưng tiếc là không ai trong các bậc đáng kính người lớn chúng ta lại hỏi xem bọn nhóc nhỏ nó muốn gì, dù biết rằng nó nhỏ quá thì nó không thể "nhìn xa, trông rộng" như người lớn. Nhưng PPL chắc chắn mong ước của bọn nhóc là chơi chơi chơi …..Đơn giản có thế mà không ai đáp ứng cho chúng nó.

(trích hình trên báo)

Quay lại vấn đề của việc chạy trường cho con vào lớp 1 (đã là chạy trường thì có nghĩa không học trong đúng tuyến). Đây là góc nhìn của PPL:

  • Lỗi của các bậc phụ huynh: Bắt con nhỏ đi học cho Cha Mẹ.
    • Đến bây giờ không biết có bậc phụ huynh nào nhìn lại cấp 1 mình học ra sao hay không? Và kết quả cấp 1 của mình có ảnh hưởng đến sự thành công hay thất bại của mình hôm nay không? chắc chắn là không. Đây mới là cấp 1 thôi mà cấp 1 thì có giải quyết vấn đề gì cho tương lai đâu. Khi ra đời đi làm có ai mà cầm học bạ lớp 1 mà xem giỏi hay không. Nhìn lại những người học cấp 1 có tệ lắm thì lớn họ cũng biết đọc chữ viết chữ và tính toán thôi.
    • Quy cho cùng là Cha Mẹ toàn là thích con học trường điểm để đi khoe con tôi học ở đó hay lớp chuyên lớp chọn/ tăng cường. Và quan trọng là thích đua đòi thành tích. Tôi sẽ đưa ra dẫn chứng cho mọi người tự ngẫm với 3 câu hỏi ở xứ người và xứ ta.
      • Bậc cha mẹ ở Việt Nam thường đón con hay gặp con đi học về với 3 câu hỏi thường hỏi nhất:
        • Câu hỏi 1: hôm nay con đi học có giỏi không? à (cha mẹ cứ đòi hỏi con học giỏi)
        • Câu hỏi 2: giỏi thì bao nhiêu điểm? à (cha mẹ toàn là mong điểm 10)
        • Câu hỏi 3: thế con 9 hay 10 điểm có bạn nào trong lớp hơn con không à (cha mẹ bắt đầu thích ăn thua)
      • Bậc cha mẹ ở nước ngòai đón con hay gặp con ở nhà sau khi đi học về sẽ cũng hỏi:
        • Câu hỏi 1: hôm nay con đi học có vui không? à (cha mẹ quan tâm đến bọn nhu cầu của bọn nhóc)
        • Câu hỏi 2: hôm nay con hỏi thầy cô giáo được mấy câu hỏi? à (phát huy tính chủ động và tìm tòi của trẻ)
        • Câu hỏi 3: hôm nay con có chơi với thêm bạn mới nào không?
    • Các vị phụ huynh thích học trường điểm hay chuyên làm gì. Các vị có xem kết quả tuyển sinh ĐH hằng năm vào tháng 8, 9 hay không? Thủ khoa hay á khóa các trường Đại học đều là những em ở nông thôn nghèo khó, nhưng vốn thông minh vượt khó. Thủ khoa hay á khoa không nằm trong các trường điểm hay chuyên đâu các vị à.
    • Kẹt xe, ô nhiễm và áp lực đến con trẻ là tại vì các bậc phụ huynh đáng kính này đó. Nhà thì 1 nơi con học 1 nẻo cứ đến giờ chưa hết việc làm là đi đón đứng kẹt hết phố xá. Giao thông lọan xạ cũng một phần là do các vị. Bọn trẻ đi học ra thì cho ăn qua loa rồi chở nó đi học thêm hết thầy này đến cô nọ. Tối về nhà thị lại học bài thế thì khỏi chơi được gì.

      Kết luận ở điểm này là: Cha mẹ ép con cái đi học theo ý của mình và cũng lấy thành tích cho mình. Cha mẹ chỉ biết nghĩ đến cá nhân chứ không phải cho con nhỏ.

      Giải pháp của PPL cho các bậc phụ huynh: sao hồi xưa không chịu học giỏi, bây giờ cứ ép người khác học. Có ngon thì bây giờ xách cặp đi học lớp 1 đi.

       

  • Lỗi ở bác bậc thầy cô: cũng đua đòi thành tích.
    • Thời nay chắc không còn nhiều hình ảnh bà giáo hay ông giáo già dạy bọn nhỏ đánh vần hay rèn chữ. Mà thay vào đó các cô giáo có "bàn tay vàng" tôi nói nhầm đúng ra là "viên phấn vàng". Bàn tay vàng là sao, bọn nhỏ chưa vào học là bắt nó viết chữ đẹp và biết đánh vần hay đọc chữ. Nếu không có sẵn các kỹ năng siêu nhân này thì lập tức các bàn tay của cô giáo không thương tiếc mà "xử" bọn nhóc. Nói có thể quá nhưng hỡi các thầy cô và ban giám hiệu có đúng là các vị chỉ mê thành tích không? Giờ đây không còn khái niệm học sinh kém hay yếu nữa và tỷ lệ giỏi và khá thôi. Thì cũng là do các vị muốn thế mà.
    • Đến trường với lớp 1 hay cấp 1 là để học. Học đọc học viết mà quan trọng là học đạo đức ở đời. Nhưng các vị giáo viên cứ đòi là bọn trẻ nó phải biết viết đẹp. Thế có ai viết đẹp là lớn lên sẽ thành công hay giàu không? Thế có ai hỏi bác sỹ viết chữ xấu hoắc có nghĩa cấp 1 học dốt hơn giáo viên dạy cấp 1 đang viết chữ đẹp sao? Hahaha. Là người lớn mà các thầy cô cứ nhồi ép bọn nhóc để làm gì. Cái tâm của nhà giáo hiện nay thể hiện bằng việc học phí học thêm là chính phải không?
    • Hù dọa là cách giáo dục của VN chúng ta, con trẻ đi học phải chỉ biết nghe, khi nào cho thì nói. Đến lớp dự giờ thì dàn xếp hết rồi. Không dám nói ra chứ nếu đứa trẻ nào lúc học toán cộng mà dám đứng lên nói thầy cô là 1+1 không phải bằng 2 thì nó lớn lên ra đời chắc chắn sẽ giỏi hơn bọn nào nói răm rắp =2. Nếu đứa bé nào khi học toán chia dám "đố khó" cô giáo tại sao không có phép chia cho 0 hả cô? Chắc chắn cô giáo sẽ la nó ngay vì trong đầu cô giáo đang bị tự hỏi không biết bằng bao nhiêu. (bảo đảm khái niệm vô cực là không nghĩa ra đâu ∞).
    • Ban giám hiệu khi nào cũng gây "sốt ảo" với cái sĩ số học sinh trong tuyến để "nâng giá" trường và giá "vé vào cổng".

       

      Kết luận ở điểm này: thầy cô cũng chẳng thua kém gì phụ huynh đâu. Đừng tưởng mình vô tội.

      Giải pháp của PPL: các thầy cô về xem học bạ cấp 1 của mình lại đi. Chắc là xếp lọai giỏi nên giờ mới đi làm giáo viên đó. (Đừng có nói đến vấn đề cái tâm nghề giáo nhé, vì mình đừng dối lương tâm của mình làm gì các thầy cô ơi).

       

  • Lỗi ở các bậc đáng kính về quản lý giáo dục ở Sở, Bộ hay nghiên cứu sư phạm: các ngài toàn ở trên mây và lấy cái suy nghĩ già cỗi để ép trẻ con.
    • Biết chắc các đồng chí hay các ngài giờ toàn là học hàm hay học vị TS, ThS hay GS đáng kính nhưng PPL tin chắc thời đi học cấp 1 các ngài không có trường điểm đâu. Nêu giờ các ngài quy họach rồi vẽ ra để có thể lấy thành tích hay sáng kiến. Thế nâng 1 trường lên là điểm hay chuyên các ngài có nghĩ là nâng được các Tầm và Tâm của giáo viên hay của các ngài lên không?
    • Ôi khi nào mở miệng cũng nói là phổ cập hết giáo dục, ai ai cũng được đi học dù nghèo khó. Còn lâu mới có chuyện này nhé, thời nay để được học toàn là nghe nhắc đến tiền. Không như thời xưa học hành có gì đâu mà tiền nhiều. Các ngài chỉ biết đến chủ trương và vẽ vời và báo cáo thành tích thôi chứ làm được việc để cho con cháu sau này thì các ngài nên về vườn sớm.
    • Thi cử thì năm nào cũng nghe cải tiến, chặt chẽ hay chống tiêu cực. Chính các cải tiến nó biến thành "cãi tiến" tức là ngăn sự tiến bộ, chính cái trò chống tiêu cực thì nó gây tiêu cực. Ai đời con nít chưa biết chữ mà có thi đầu vào mà oách hơn nữa là thi tiếng Anh không phải tiếng mẹ đẻ. Thi học kỳ I, II của cấp 1 mà cũng có đề chung của Sở. Để làm cái quái gì chứ? Công minh à tránh tiêu cực à? Xin thưa đừa làm cho con trẻ nhỏ nó nặng nề với thi cử. Bọn chúng còn cấp 2,3 và ĐH để các ngài hành hạ nó mà.
    • Các ngài cứ chăm chú vào các kỳ thi "hóc búa" và các sáng kiến "cãi tiến" (đúng ra là cải tiến) chứ không lo đến đạo đức mà bây giờ nó đâm chém nhau đầy kìa vì chương trình các ngài nặng quá học quái gì nỗi nên bỏ học đánh nhau vui hơn. Hoặc là bằng giả đầy hết kia. (nói nhỏ nhiều khi các ngài cũng nhiều bằng giả lắm đó. Cũng đến trường lớp học nhưng bằng đề tài hay thi cử thì không phải các ngài thực hiện)

       

      Kết luận ở điểm này: các bậc quản lý sư phạm nên lấy cái tâm mà giúp thế hệ trẻ. Sáng chế của các vị sẽ không là thành tựu đâu.

      Giải pháp của PPL: các vị nên lấy cái tâm ra mà giúp bọn trẻ, còn không thì về villa nhà các vị để cuốc đất cũng được.

PPL tóm tắt vài ý để cho mọi người nào thích chạy trường như sau:

  • Trường chuyên/ điểm có đồng nghĩa với thiên tài hay thành công về sau không?
  • Chữ đẹp hay học sinh giỏi có chắc chắn là thành công bằng chính bản thân về sau không? (lưu ý là tự thành công chứ còn cậy nhờ gốc rễ thì bỏ qua chúng mày đi).
  • Thủ khoa đại học không có nằm ở thành phố hay trường điểm nhiều đâu.
  • Bọn trẻ hay phụ huynh sau này chỉ nhớ đến các vị giáo viên ở bàn tay cái lớp học thêm mà thôi.
  • Các kỳ thi hay giáo trình rồi cũng chẳng phải nâng tầm giáo dục VN lên cao đâu các vị quản lý à.

Giải pháp của PPL cho quý vị đây nè: ra nhà sách mua 2 quyển truyện sau mà đọc "Cho tôi 1 vé đia tuổi thơ" và "Đảo mộng mơ". Các vị phụ huynh, giáo viên và quản lý sẽ biết bọn trẻ nó muốn gì.

Yasaka cứ thích gì thì sáng tác đó, viết thế nào cũng được miễn đọc được. Đồ chới cứ xếp thùng thoải mái.

Mọi người sẽ hỏi con của PPL học lớp 1 thế nào khi đọc đến đây: PPL thay vì bỏ tiền ra chạy trường vào lớp 1 thì nhà tôi có đầy đủ thứ đồ chơi cho con nít từ Wii, PSP, các sưu tập đồ chơi nếu đệ tử cần để khám phá thì cứ mà thỏai mái. Đến giờ nhóc nhà và PPL chưa biết nhà cô giáo ở đâu để đến mà học thêm. Tiếng Anh thì cũng chưa cần thiết vì tiếng mẹ đẻ chưa nói xong mà đòi tiếng Anh làm gì.

Tôi để bài viết này trong mục "Ý tưởng không giống ai". Vậy PPL không chịu trách nhiệm nếu các bậc phụ huynh này làm theo cách của PPL nhé.

8.5.2010

PPL.

Có thật sự cần đến an ninh mạng hay không?

Posted in Ý tưởng không giống ai, on Sunday, April 04, 2010 at 10:23:38 AM

Lang thang đọc báo mạng nên nghĩ ra 1 ý hơi đi phản xu thế của ngành nghề và thời đại. Ai nói khùng cũng được nhưng bài này đặt trong mục 'Ý tưởng không giống ai' của L++ linhnotes.com nên cứ để tự do phát triển ý tưởng.

Nếu hỏi bất cứ ai đang dùng máy tính (computer) cá nhân hay một ông CIO hay IT Manager có tầm cỡ của một công ty thì họ lo ngại gì nhất khi dùng máy tính hay cho hệ thống mạng của họ. Chắc chắn câu trả lời sẽ là bảo mật máy tính, sợ virus, sợ hacker tấn công, sợ mất dữ liệu…. nói chung mọi thứ quay quanh vấn đề mà ta gọi là Security. Nến mọi thứ chúng ta nên đầu tư cho nó để hạn chế các rủi ro. Với người dùng cá nhân thì nên trang bị các phần mềm chống virus, với các doanh nghiệp thì cứ là tường lửa, phần mềm phòng thủ, bảo vệ và ngăn chặn. Nói chung là không tiếc tiền đầu tư.

Tôi hoàn toàn đồng ý với những đầu tư dạng này nếu nó ở mức phù hợp với sự hiểu biết và tình trạng của chúng ta đang có. Nhưng lại không tán đồng với những khuếch đại to tát kiểu của các hãng sản xuất nước ngoài về các rủi ro đâu đâu mà có hay những nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực an toàn thông tin của VN cứ khi nào cũng làm cho người khác thấy hốt hoảng khi virus, hay lỗ hổng đang ở cạnh bên, các ông tư vấn thì cứ thế mà đổ dầu thêm vào.

Nhưng nói thật nhé, kiểu này giống như thầy cúng chữa bệnh đấy thôi, tự tạo ra ma để rồi chữa bệnh. Người dùng cá nhân hay các ông CIO thì lại có cảm giác như nói đến bảo mật là nói đến ma. Vì trước giờ không ai thấy ma rõ ràng nhưng nói đến thì sợ, nên cứ vin vào cớ đó mà đầu tư hay mua sắm. Tức nhiên tôi tán thành việc đầu tư thực chất để phòng rủi ro hơn là làm ầm mọi thứ lên.

Vậy tại sao tôi nói là có cần đến đầu tư vào thiết bị hay phần mềm bảo mật hoặc antivirus hay không? Lý do

  • Có ai từng nghĩ nếu mua 1 phần mềm bảo mật hay 1 thiết bị phần cứng bảo mật là sẽ thêm 1 rủi ro không? Có chứ vì cứ thêm 1 thành phần là thêm rủi ro dù biết chức năng của nó là giúp ích, cứ như uống thuốc vẫn có thể tác dụng phụ.
  • Đầu tư thiết bị tốt hay phần mềm mới là phòng chống tất cả sao? Còn lâu mới có thể phòng chống được vì Master Card, Visa Card mà còn bị đánh cắp thông tin, do đó không đặt riêng yếu tố công nghệ ở đây nữa mà còn có qui trình và con người.
  • Trước giờ ở VN có bị tấn công nhiều không? Có nhiều nhưng toàn là tấn công bằng mồm do các anh tư vấn tầm cỡ của các công ty về an ninh mạng hay phần mềm visrus trong nước làm to chuyện. Ở VN thì có bao nhiêu là chuyên gia đúng nghĩa tự tìm tòi, chủ yếu toàn dùng tools để đi mò, còn hacker nước ngoài thì có thèm đếm xỉa gì nhiều đến nước ta, trong nội bộ thì chỉ có mấy tay IT nghịch phá chứ người dùng còn chưa dùng hết Word và Excel chứ lo gì chuyện phá.
  • Nhưng cứ cho là mọi thứ hòan hảo hết đi, tức là đầu tư xịn nhất, qui trình tốt nhất, con người tốt nhất nhưng có thật sự là an toàn không? Chắc chắn là không vì ở bên Tàu thì việc tấn công vào email hay website để phá là việc thường thôi, Google ra đi đó. Ở bên ta thì sau giờ cũng thế thôi vẫn bị tấn công hoặc xâm nhập bởi những ai đó.…. Click vào đây tham khảo cho vui http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/03/100331_google_vietnam.shtml
  • Phần mềm antivirus nội địa hay những phần mềm thông dụng có đáng tin không? Quay lại lý do số 1 PPL đưa ra cứ thêm 1 yếu tố là rủi ro đây. Nếu phần mềm antivirus chống được virus đúng nghĩa thì là quá tuyệt nhưng chắc chủ yếu virus ngọai, còn "virus nội" xin để ý dấu ngoặc kép thì nhiều khi đây là phần tiếp tay cho việc xâm nhập này. Đơn cử ví dụ sau http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/2010/04/100401_vps_letter.shtmlhttp://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/04/100401_google_update.shtml

Tôi thì vẫn khuyến khích nếu có điều kiện thì nên đầu tư cho vấn đề bảo mật nhưng đừng bao giờ mong đợi là tuyệt đối vì sự kiểm soát nằm ngòai tay mình. Nên thử một ngày nào đó bạn hay công ty bạn tắt hệ thống firewall và an ninh mạng ( vẫn cho chương trình antivirus chạy nhé, nhớ là nên mua antivirus của nước ngòai cho an toàn) xem có ảnh hưởng nhiều không? Câu trả lời là có và không cũng gần như tương đương vì chúng ta có giỏi đâu để nhận biết sự xâm nhập này.

Đây chỉ là ý tưởng không giống ai nên tôi không chịu trách nhiệm nếu CIO hay IT Manager nào thực hiện nó nhé.

PPL.