Uncategorized

Giao điểm

Posted in Uncategorized, on Saturday, April 09, 2016 at 7:03:14 AM

Gia đình, bạn bè, đồng nghiệp cũ và mới khi gặp PPL lúc này cũng đa phần có những câu hỏi hay mối quan tâm rằng cảm giác sau 3 tuần nghỉ Microsoft và công việc mới tại HP Enterprise ra sao? Tức nhiên là với mỗi người tùy mức độ thân thiết hay nghiêm túc thì sẽ nhận được những chia sẻ và câu trả lời ở mức độ chi tiết đến đâu. Nhưng chung qui lại là tích cực trong suy nghĩ và hành động của PPL từ trong trái tim đến tận não bộ.

Suy nghĩ của bản thân trước những ngày đầu thay đổi môi trường làm việc mới cũng chẳng khác nào 1 sinh viên mới ra trường ngày đầu đi làm. Mọi thứ sẽ ra sao? mọi người như thế nào? có gì mới hay lạ lẫm không? Thực sự hơn 12 năm không dịch chuyển môi trường làm việc (vẫn thay đổi vị trí – role và tính chất công việc) ngoài Microsoft đã làm cho cảm giác của sự thay đổi rất phải là nghiêm trọng. Cảm giác cũng chứng kiến nhiều bạn bè và đồng nghiệp thay đổi làm cho mình cũng như bị ảnh hưởng. Nhưng mọi thứ chỉ là cảm giác lúc chưa đến với HPE thôi.

image

Những ngày cuối tại Microsoft qua khung cửa sổ – 1/2016

Ngày đầu tiên chạy đến building mới không một chút lệch lạc tay lái quen lối cũ nữa. Các thủ tục chào hỏi nhanh chóng được bắt đầu với họp hành, sắn tay vào việc ngay. Ôi một cảm giác rất nhanh chóng và hình như không còn hình ảnh hay không khí lạ lẫm ở đây nữa. Tôi không thấy mình “nhớ nhà cũ” nữa, mọi thứ như quen thuộc giữa các đồng nghiệp mới, những trao đổi công việc cũng dần kết nối.

Ồ tôi vui hay buồn nhỉ? Rất vui với những đồng nghiệp mới, ở mọi cấp độ đều chào đón, chia sẻ một cách nhiệt tình. Tôi biết ai cũng bận rộn, nhưng không ai câu nệ, không ái thoái thác. Tính trách nhiệm, chia sẻ và vui tươi của mọi người làm tôi phải ngạc nhiên đến mức thấy mình thân thuộc quá với các bạn mới.

Vài phút nghỉ ngơi mở màn cửa sổ thì hướng nhìn về “nhà cũ”. Ồ nhà vẫn ở đó, chắc những bạn bè, đồng nghiệp cũ vẫn vui và khỏe, không biết họ có cảm giác gì không nhỉ? Ping hỏi thăm từng người, ôi cũng cảm giác chia sẻ của ngày nào đấy mà.

Thật sung sướng là nhà mới và nhà cũ đều vẫn đâu đó trong tim.

image

Bức hình chụp trước khi đi làm HP Enterprise

Vậy đâu là sự thay đổi lớn nhỉ? Chắc câu trả lời tốt nhất đó là tinh thần, đó là suy nghĩ tích cực, đó là phát huy hết năng lượng ỳ mà bị tồn đọng ở Microsoft thời gian cuối. Đúng PPL như vứt bỏ sức ỳ để học, để làm để phấn đấu cho những điều mới mẻ.

Không biết ngày mai sẽ ra sao với công việc mới đi nữa nhưng với lúc này tôi PPL khẳng định việc thay đổi này là đúng. Tôi yêu cảm giác hiện nay với công việc, thích thú trò chuyện và chia sẻ với đồng nghiệp, vẫn quan tâm và chia sẻ với nhà cũ, ….

image

Bàn làm việc của ngày đầu đi làm 21.3.2016

Cám ơn Microsoft cho tôi những kinh nghiệm trong công việc, những tình cảm của bạn bè đồng nghiệp, đây là nền tảng cho tôi hiện nay.

Cám ơn HP Enterprise cho tôi cảm giác trải nghiệm và thử sức mới, những niềm vui với đồng nghiệp mới rất hòa đồng và thân thiện.

Đó là điểm giao nhau của quá trình chuyển đổi mà tôi nhận ra. Hãy nhìn mọi thứ ở góc độ tích cực và nụ cười trên môi của mình.

9.4.2016 (Sau 3 tham gia nhà mới HP Enterprise)

PPL.

Lẩn trốn hay chạy tiếp

Posted in Uncategorized, on Thursday, April 10, 2014 at 6:28:19 PM

Chợt đi ngang qua 1 đồng nghiệp hỏi là giang hồ đồn đại là PPL chuẩn bị nghỉ khỏi công ty hiện tại. Nghe thì cũng vui nhưng cũng tò mò là người nào nói và nguồn gốc từ đâu ra. Vui vì cũng thấy mình sức “thu hút” bởi người trong giang hồ ngành IT dù là nó ở nghĩa tiêu cực.

Trong đời sống công việc thì luôn có lúc thăng và lúc trầm, dù cho công ty lớn hay 1 cá nhân nhỏ cũng thế. Không ai thành công liên tục cũng như thất bại liên tục trong công việc của mình.

Bản thân PPL tôi thì chẳng muốn lùa bịp gì bất cứ ai hỏi về công việc của mình, khó khăn thì cứ nói khó, đạt hay không đạt thì cũng nói. Họp hành tình trạng thế nào thì chia sẻ thế đó. PPL chấp nhận phải sống chung với khó khăn hoặc thành công với công việc của mình dù là trực tiếp hay gián tiếp chịu trách nhiệm với nó. Có thể là rời khỏi hoặc tiếp tục nhưng phải thể hiện sự tự trọng của chính bản thân mình. Tự trọng rời khỏi nếu như mình không phù hợp, tiếp tục chiến đấu để mong sự thành công trở lại. Nhưng cái gì thì cũng có chu kỳ của nó.

msi_-_storm_lr

Với cột mốc hơn 25 tháng với vai trò trực tiếp làm sales, được hiểu, được va chạm, được đương đầu, được đối phó, được niềm vui và thất vọng. Là quá đủ cho 1 giai đoạn với nhiều cảm xúc. Tôi bước vào vị trí công việc với đầy những thách thức: kinh nghiệm, thị trường, đối thủ, đối tác, nội bộ…Và PPL vẫn dám đương đầu để làm dù không có gì là đảm bảo cho sự thành công. Thế rồi thì sao? Kết quả không tồi đấy sau 12 tháng và cho phép PPL cười nhếch mép để nói rằng “Công việc cũng bình thường chứ có gì mà khó”. Vậy những tháng kế tiếp thì sao, PPL cười méo miệng và cảnh báo trước với mọi người dù là sếp hay lính “Kết quả bây giờ ngoài tầm kiểm soát của mình, tùy duyên trong thời gian tới thôi”. Dù rằng mình muốn né tránh đến kết quả nhưng hình như với nhiều góc cạnh của công việc buộc lòng ta phải đương đầu với nó dù tốt hay xấu.

Tôi vẫn tuân thủ với quy tắc cá nhân của mình đặt ra lúc đầu là công ty/ công việc không sống đời với mình, chỉ có gia đình mà thôi.

“Imagine life as a game in which you are juggling five balls in the air. You name them – work, family, health, friends, and spirit – and you’re keeping all of these in the air. You will soon understand that work is a rubber ball. If you drop it, it will bounce back.

But the other four balls – family, health, friends, and spirit – are made of glass. If you drop one of these, they will be irrevocably scuffed, marked, nicked, damaged, or even shattered. They will never be the same.

You must understand that and strive for balance in your life.”

~ Brian Dyson (b. 1935) CEO of Coca-Cola Enterprises.

Một điều PPL mừng nhất là tôi vẫn SẠCH khi đã và đang làm, vẫn giữ được cái sự NGU NGỐC của người làm Sales.

Viết trong lúc hứng trong giờ làm việc 10/4/2014

PPL.

Chào năm Rồng 2012

Posted in Uncategorized, on Tuesday, January 31, 2012 at 2:25:48 AM

Thế là chúng ta trở lại với sự bận rộn thường ngày của công việc, bắt đầu một năm âm lịch với dự đoán của nhiều khó khăn từ trong đến ngòai nước . Gác lại những ngày nghỉ Tết dài và lười biếng qua 1 bên. Tiếp tục cuộc sống và công việc để lo cơm áo gạo tiền.

Tổng kết dịp nghỉ Tết của gia đình năm nay.

Đường hoa Nguyễn Huệ hằng năm là nơi cả gia đình hằng năm đánh dấu sự thay đổi về tuổi tác. Vài hình ảnh để cả nhà ta lưu lại làm kỷ niệm mỗi năm.

DSC_2559

Thành phần vẫn là như thế, chỉ khác là già đi thêm với ba mẹ và lớn hơn một chút với con trai.

DSC_2568

DSC_2562

DSC_2580

Thôi thì chỉ tự chúc và mong năm nay không quá sóng gió nhiều với cuộc sống của gia đình.

DSC_2572

Cho dù có rất nhiều đồ chơi hiện đại nhưng Yasaka vẫn thích thú với những món đồ chơi dân dã. Đúng là những gì ta quá no đủ thì ta sẽ ngán cho dù đó là sang trọng hay hiện đại đến mức nào đi nữa.

P1020784

Năm 2012 này chắc chắc sẽ có nhiều sự kiện để theo dõi từ trong lẫn ngoài nước, chiến tranh, bạo lực thì nhưng chuyện thường ngày, khủng hoảng nợ ở Châu Âu, dầu, vàng, ngọai tệ sẽ tiếp tục nhảy múa làm xiếc, thiên tai thì sẽ nhiều hơn ở mọi nơi, khủng hoảng lương thực và giá cả tăng vọt.

Đặc biệt với tôi (người học Vật Lý) cũng tò mò đợi xem khi mở mắt thức dậy ngày 21.12.2012 sẽ như thế nào? mặt trời vẫn mọc hướng Đông và mọi thứ vẫn như không có gì bất thường trên đời này. Thôi thì cứ đợi và xem vậy.

31.1.2012 (Mùng 9 tháng giêng năm Nhâm Thìn).

PPL.

Ta lại tìm sự đổi mới - www.linhpad.com (PPL version 2.0)

Posted in Uncategorized, on Thursday, August 18, 2011 at 10:36:49 AM

Một thành viên với trong chuỗi những ý tưởng về một loạt L++ lại ra đời. Đó là L++ LinhPad  http://www.linhpad.com 

imageimage

Tại sao không thể lấy giao diện của một trang web như là giao diện của một hệ điều hành. Tại sao không thể hiện các menu là các icon. Xu thế của thiết bị hiện nay là multitouch, tablet, slate, pad,….

Vậy nên PPL cũng cần phải vận động và tìm kiếm điều mới lạ. PPL không được dừng lại.

image

Giao diện như iOS của hãng apple với mỗi menu là 1 icon.

image

Thiết kế kiểu kệ sách phân loại theo chủ đề và bài viết. Phần thể hiện nội dung như mà quyển sổ tay ghi chép

image

PPL không dừng lại, tôi luôn tìm sự thử thách và ý tưởng cho bản thân mình. PPL không thể dừng lại.

Ý nghĩa của logo L++    http://www.linhnotes.com/Posts.aspx?post=21 

19.8.2011

PPL.

sôi động cùng real madrid

Posted in Uncategorized, on Friday, July 22, 2011 at 3:26:37 PM

Rất trùng hợp cho chuyến công tác lần này đến Los Angeles, California, đội bóng Real Madrid của huấn luyện viên yêu thích là Jose Mourinho sẽ đến Mỹ đấu giao hữu mùa hè để chuẩn bị cho mùa giải mới cũng như đến đất Mỹ để hốt tiền (hè năm nào các đội bóng nổi tiếng cũng đều đến Mỹ và năm nay cả Real Madrid, MU, Barca, đều đến). Trận đấu này dự kiến thu hút nhiều người xem nhất là các fan đến xem vì có những cầu thủ như Beckham (LA Galaxy), Donovan (LA galaxy) , Ronaldo, Kaka, Benzema, Ozil, Pepe, Marcelo, Ramos và tân binh Fabio Coentrao.

PPL không bỏ qua cơ hội để có dịp chứng kiến trận đấu này và đặt biệt là người dẫn dắt đội bóng đó là Mourinho.

Và 90 phút của trận đấu bắt đầu:

Vé vào sân của trận đấu giữa 2 đội LA Galaxy (đội nhà) và Real Madrid (đội khách) diễn ra lúc 19:00 ngày thứ bảy 16.7.2011 tại sân vận động Los Angeles Memorial Coliseum. Vé phải đặt mua online trước đó qua mạng.

P1010655

Quan cảnh trước giờ mở cửa sân vận động.

P1010551

Nhiều game show diễn ra ở ngoài sân bóng để góp vui cho cổ động viên. Chiếc xe cổ động của đội chủ sân là LA Galaxy.

P1010565

Thời gian khởi động trước trận đấu. Nhân vật trung tâm nhất cũng như thần tượng của PPL đang đứng ngay tâm vòng tròn. HLV Jose Mourinho con người đầy ngạo mạn, thẳng thắn và dám thách thức với khó khăn.

P1010593

Thủ tục bắt tay, trao cờ đầu trận đấu của 2 đội

P1010599

Cùng với anh Huy xem trực tiếp trận đấu. Cám ơn anh đã chăm lo mọi thứ để có thể đến sân theo dõi trận đấu này.

P1010600

Giữa hai hiệp trận đấu, PPL kịp khoác lá cờ để làm kỷ niệm

P1010616

Hiệp 2 trận đấu đá dưới anh đèn do lúc này là hơn 8 giờ tối. Theo thông báo của ban tổ chức thì đã có hơn 56,000 người đến sân, nhưng khán đài vẫn còn trống chổ.

P1010621

Kết quả cuối cùng là 4:1. Hết 90 phút cho giá vé $90. Winking smile

P1010622

Bước ra khỏi sân vận động LA Memorial Coliseum nhưng không quên khóac trên mình chiếc áo của Real Madrid.

P1010639

Hy vọng sẽ có dịp nào PPL tận mắt chứng kiến RM đá ngay tại sân Santiago Bernabeu tức nhiên phải với sự dẫn dắt của Jose Mourinho.

Viết cho ngày 16.07.2011 tại LA.

PPL.

 

 

Thế giới phẳng?

Posted in Uncategorized, on Tuesday, April 12, 2011 at 7:38:30 AM

Trích bài viết của tác giả TS. Alan Phan về những so sánh thú vị trong cuộc sống dang diễn ra hiện nay.

Chắc ai cũng nghe đến quyển sách Thế GIới Phẳng – The World is Flat (Thomas Friedman) hoặc Chiếc Lexus và Cây Olive (The Lexus and the Olive Tree) đã cung cấp thêm nhiều góc nhìn mới với cuộc sống hiện tại. Nhưng PPL thích những gì Tác giả Alan Phan đưa ra bên dưới đây.

Trích bài  Đừng hoang tưởng về một thế giới phẳng trên báo www.tuanvietnam.net

http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2011-04-04-dung-hoang-tuong-ve-mot-the-gioi-phang 

Tác giả: TS. Alan Phan (Chủ Tịch Quỹ Đầu Tư Viasa)

Thế giới cũng sẽ KHÔNG phẳng sau sự lan tỏa toàn cầu của mạng lưới Internet. Thế giới sẽ vẫn là thế giới ta đã quen biết suốt 5,000 năm lịch sử: rất nhiều cách biệt giữa các tầng lớp xã hội: giàu và nghèo, học thức và vô học, đạo đức và bất lương, thôn quê và thành thị, quốc gia phát triển và quốc gia nghèo đói. Nhưng công nghệ thông tin lại có khả năng làm gia tăng sự cách biệt này:...

Các chính trị gia và các chuyên gia thường thích dùng các danh từ thời thượng để phô trương tri thức về thế giới và tạo ấn tượng trong cộng đồng. Gần đây, họ hay nói đến các ngôn từ như kinh tế sáng tạo, mạng xã hội, hội nhập toàn cầu, công nghệ xanh, kỹ thuật số, chỉ số hạnh phúc... Nhưng một chữ bị lạm dụng nhiều nhất có lẽ là "thế giới phẳng".

Danh từ này được Thomas Friedman dùng làm đề tài cho một tựa sách vào 2005 để diễn tả một hiện tượng mới về xã hội và kinh tế do cuộc cách mạng Internet và công nghệ thông tin (IT) mang lại. Giả thuyết của ông là sự lan tỏa cùng khắp những thông tin và kiến thức nhanh chóng qua Internet đã san bằng mọi cách biệt về lợi thế kinh tế giữa các quốc gia, giữa các thể chế chính trị, và giữa  các tầng lớp nhân dân. Kết quả là một thế giới phẵng lì, không còn rào cản vả bất cứ ai cũng có thể nắm bắt những cơ hội mới do công nghệ mới tạo dựng.

Tôi đã theo dõi nhiều bài viết của Friedman trên New York Times, tờ báo của giới mệnh danh là "tiến bộ" (liberal) của các trí thức khoa bảng Mỹ. Ông này có tật xấu là đơn giản hóa mọi vấn đề, rồi dựa trên một vài sự kiện đặc thù mà đặt ra các giả thuyết khá phi lý, phù hợp với quan điểm cá nhân của mình. Ông luôn quên đi sự phức tạp của mọi vấn đề bàn luận, dù là xã hội, kinh tế hay chính trị, dù là địa phương hay toàn cầu. Thế giới phẳng và một xã hội đại đồng bình đẳng là một hoang tưởng rất thời thượng của ông.

Ảnh minh họa: saga

Vào khoảng 1885, Karl Benz sáng chế ra chiếc xe hơi hiện đại thay thế cho cỗ xe ngựa và cùng thời điểm, James Maxwell đưa ra lý thuyết để thế giới có được máy phát thanh (radio). Nếu ông sinh ra ở thời này, Friedman cũng sẽ dễ dàng đưa ra lập luận về một "thế giới phẳng" vì hai phát minh này cũng đã đem nhân loại đến gần nhau hơn. Thế nhưng, sau đó, ai cũng biết thế giới đã KHÔNG phẳng với những sáng chế diệu kỳ về xe hơi, về radio, về TV, về máy in... Tôi cũng xin báo cho các bạn trẻ là thế giới cũng sẽ KHÔNG phẳng sau sự lan tỏa toàn cầu của mạng lưới Internet.

Máy tính, Internet, điện thoại di động và các dụng cụ công nghệ thông tin quả đã tạo nên một cách mạng vĩ đại về kiến thức và thông tin với tốc độ, tầm cỡ và chức năng. Nhưng thế giới sẽ vẫn là thế giới ta đã quen biết suốt 5,000 năm lịch sử: rất nhiều cách biệt giữa các tầng lớp xã hội: giàu và nghèo, học thức và vô học, đạo đức và bất lương, thôn quê và thành thị, quốc gia phát triển và quốc gia nghèo đói. Thực sự, công nghệ thông tin lại có khả năng làm gia tăng sự cách biệt này: người biết sử dụng IT sẽ khôn khéo dùng lợi thế cạnh tranh này của mình để kiếm tiền, kiếm quyền và đặc lợi nhiều hơn so với đám đông còn bỡ ngỡ.

Sự yêu thích hình tượng và viễn ảnh của một thế giới phẳng có lẽ bắt nguồn từ sự ao ước của rất nhiều nhà trí thức trẻ (trong đó có người viết bài này) với một con tim tha thiết về một xã hội công bằng, không có khác biệt giữa giàu nghèo, giai cấp hay phân khúc. Một thế giới đại đồng của những người bình đẳng về mọi khả năng và quyền lợi. Cuộc thí nghiệm vĩ đại nhất lịch sử đã diễn ra ở Liên xô và Trung Quốc hơn 70 năm. Ngày nay, tại hai xã hội này, sự cách biệt về giàu nghèo (theo chỉ số Gini) thuộc loại cao nhất trong 10 hạng đầu của thế giới (Top Ten).

Rất nhiều văn nghệ sĩ, trí thức và các bậc khoa bảng luôn luôn ta thán về hiện tượng bất công của xã hội, thường kết luận trong vội vã "đời không công bằng chút nào" khi so sánh sự thua kém của mình với những nhân vật mà họ nghĩ là không xứng đáng. Chính tôi cũng hay rơi vào trường hợp tự ti này khi không để lý trí suy xét.

Vào thời điểm 1968 sau khi tốt nghiệp Đại học ở Mỹ, tôi và một người bạn người Mã Lai tên là Michael cùng quay trở về nước. Trong khi tôi chật vật với lương giảng viên ở Đại Học Bách Khoa Phú Thọ (Đại Học Bạch Khoa ngày nay), Michael được ông bố, vốn là một đại gia tăm tiếng ở Mã Lai, mua cho một ngân hàng rồi bổ nhiệm hắn làm Chủ Tịch TGĐ một ngân hàng đứng hàng thứ 8 ở Mã Lai vào thời đó. Ngay cả suốt cuộc đời 2 đứa trong 42 năm qua, trong khi tôi phải lên voi xuống ngựa, đi từ đỉnh cao của thịnh vượng đến vực thẳm của nghèo khó, Michael vẫn ung dung tự tại sống đời thượng lưu, thành công từ việc làm ngân hàng đến tạo dựng một đế quốc về địa ốc. Sau này, mỗi lần qua chơi, tôi vẫn rất ghen tỵ, chép miệng, "đời thật bất công".

Một người bạn khác ở VN cùng tôi mài ghế suốt 4 năm trung học. Anh ta tên Duy và là thần tượng của tôi hồi đó. Học giỏi, đẹp trai, con nhà giàu, nhưng trên hết, có một hạnh kiểm hoàn toàn, luôn luôn được bầu là trưởng lớp bởi các học trò và thầy cô. Ai cũng ngưỡng mộ. Anh thường ái ngại nhìn tôi bỏ lớp trốn học, đi tán gái, chọc phá làng xóm, và nói nếu không thay đổi tính nết, tương lai của tôi sẽ chìm sâu trong đống bùn. Tôi luôn luôn đồng ý, nhưng đã không bỏ được những thói quen xấu. Xong Tú Tài, anh thi đậu vào Đại Học Sư Phạm dễ dàng và trở thành một bậc thầy khả kính sau những năm học hành. Còn tôi, may mắn được học bổng Mỹ, bay đi tận nữa vòng trái đất, loay hoay làm lại đời mình. Một lần về thăm nhà năm 1992, Viện Đại học Cần Thơ mời tôi giảng dạy một buổi về Kinh Tế Mở Cửa của TQ cho các học sinh cũng như nhiều vị giáo chức tu nghiệp. Tôi ngỡ ngàng gặp lại Duy, thay đổi thứ bậc trong liên hệ thầy-trò. Anh ngượng ngùng, bỏ ngang lớp học sau tiết đầu và không trả lời điện thoại khi tôi kêu. Bạn bè cho biết hôn nhân của anh trắc trở, anh buồn đời làm một con sâu rượu giải sầu, và bị cấp trên "đầy đọa" vì nhiều lần say rượu trong lớp học. Tôi chắc Duy cũng đang nghĩ thầm, "đời thật bất công".

Cách nay ba tháng, một đại gia trẻ tuyên bố trong một buổi hội thảo là tương lai IT của VN sáng ngời, vì chỉ sau 10 năm, dân số VN có điện thoại di động bây giờ đã lên đến hơn 53 triệu người. Anh ta đồng hóa việc sỡ hữu một cái phone với trình độ kiến thức và hiệu năng của nền kinh tế sáng tạo, biểu hiện qua một công cụ IT phổ thông. Tôi có 2 người giúp việc nhà. Họ đều sở hữu điện thoại riêng cho cá nhân và nhờ những chương trình khuyến mãi, nói chuyện qua phone đến 4, 5 giờ mỗi ngày. Họ trao đổi liên tục với bạn bè, láng giềng, gia đình dưới quê về mọi chuyện lặt vặt, còn hơn Twitter của các siêu sao ở Hollywood. Thậm chí họ còn dùng điện thoại để chửi nhau, để khuyến nghị về số đề, về mua hụi, về chương trình kịch trên TV. Thậm chí, một bà đã gần 50 tuổi, có chồng và 4 đứa con ở quê, vẫn trả lời tất cả những cú phone từ người lạ, đóng vai trò một cô gái mới 20, đóng góp và giải tỏa các lời yêu thương ảo (như một loại  phone sex rẻ tiền) cho rất nhiều bạn trai Việt.

Những bất công hay hố cách biệt vừa kể cũng có thể là do sự lựa chọn và sở thích của cá nhân. Năm trăm năm trước, ngài Nguyễn Bỉnh Khiêm đã ca tụng chữ "nhàn" và lối sống điền viên, "Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn người đến chốn lao xao". Nếu ta bắt ông phải sống trong một Net café, cạnh Ngã Sáu Chợ Lớn, nhìn khói bụi, dòng xe và biển người qua lại, chắc ông phải khóc tủi thân mỗi ngày. Còn nếu ai buộc tôi phải xa rời các trung tâm tài chính thế giới như New York, Luân Đôn hay Hồng Kông... để về sống ở xứ Cà Mau với những cánh đồng bất tận của chị Nguyễn Ngọc Tư chắc tôi cũng hóa điên. Dù tôi biết chỗ đậu xe ở Cà Mau không thể tốn 40 dollars mỗi ngày như New York.

Trong chuỗi hội thảo về đầu tư cho các doanh nhân và sinh viên Việt Nam vào tháng 3 vừa qua, tôi nói nhiều về Zuckerberg của Facebook. Anh chàng sinh viên 24 tuổi này đã bắt đầu với một ý tưởng và 1 ngàn dollars của bạn cùng phòng; và chỉ trong 4 năm tạo nên một tài sản mà Goldman Sachs đánh giá là 60 tỷ dollars; tương đương với 60% GDP của Việt Nam. Trong số 80 triệu dân hiện tại, có người Việt nào sẽ đứng lên đáp lời sông núi để chứng minh là thế giới đã phẳng như Friedman nói; hay chúng ta sẽ lại có thêm vài khẩu hiệu rẻ tiền về sáng tạo?

viết tiếp về Trí thông minh của người Việt (trong lĩnh vực khoa học)

Posted in Uncategorized, on Wednesday, October 20, 2010 at 7:26:15 PM

Hình như chủ đề này cũng rất được nhiều người đóng góp, chủ yếu những người có tuổi và làm công tác nghiên cứu khoa học. Nhìn chung là các trí thức cũng có chút bức xúc để viết lên một thực tế mà ít ai nhìn nhận.

Hai bài viết mới nhất này của tác giả Nguyễn Quốc Tín cũng được đăng trên www.tuanvietnam.net Góc nhìn của tác giả 70 tuổi làm trong lĩnh vực khoa học đưa thêm cho chúng ta một số so sánh thú vị nho nhỏ.

PPL tiếp tục trích dẫn những bài viết này.

Trí thông minh người Việt so với thế giới

http://www.tuanvietnam.net/2010-10-20-tri-thong-minh-nguoi-viet-so-voi-the-gioi 

Tác giả: Nguyễn Quốc Tín

Bài đã được xuất bản.: 21/10/2010 06:00 GMT+7

Nếu kết hợp cả số công trình đã được đăng với số người làm công tác khoa học- công nghệ (ta đông hơn Thái 5 lần) thì "sản phẩm trí tuệ" tính theo đầu người của ta bằng 1/25 của Thái (nói nôm na, một nhà khoa học của Thái tạo ra "sản phẩm trí tuệ bằng 25 nhà khoa học Việt).

Lý thuyết giỏi nhưng làm... không giỏi

Tôi xin kể lại một câu chuyện như một kỷ niệm nhỏ của mình. Cách đây hơn 40 năm, tôi được cử đi làm thực tập sinh khoa học (sau đại học) ở Tiệp khắc. Do "ăn theo" ông thầy, tôi được "ghé tên" vào mấy bản báo cáo ở Hội nghị quốc tế chuyên ngành đôi ba lần và được đi dự cùng ông. ĐSQ biết chuyện này, và trong một Hội nghị các sinh viên tiên tiến, tôi được ông Bí thư thứ nhất (đã mất từ lâu) báo tin tôi được báo cáo điển hình tại "Hội nghị những lưu học sinh tiến tiến" tại Tiệp.

Song bản báo cáo phải viết trước để ông thông qua (hồi đó cẩn thận lắm, không được phát biểu tự do). Trong báo cáo tôi có kể lại chuyện của mình và rút kinh nghiệm, đại khái là chúng ta có thể học giỏi nhưng sau khi ra trường làm không giỏi như họ. Cùng một công việc, họ thường có suy nghĩ và cách giải quyết "sáng" hơn mình, độc đáo hơn mình. Có thể mình "bí" nhưng họ vẫn tìm được lối ra.

Lúc tôi sắp lên đường đến hội nghị (cách khoảng 500 km) thì nhận được hồi âm "Quan điểm sai, đầy tinh thần tự ti dân tộc. Cậu không phải đi họp nữa". Tôi bị ám ảnh khá lâu vì "quan điểm sai lầm" của minh...

Sau khi hết hạn thực tập, tôi về nước (năm 1971), lúc qua Matxcơva may mắn được ở cùng phòng với nhà thơ Lưu Trọng Lư, trên chuyến tàu hoả từ Liên Xô về Việt Nam. Những ngày trên đường, 2 bác cháu nói chuyện với nhau khá nhiều. Khi tôi mang chuyện này ra hỏi, ông hoàn toàn đồng ý. Ông bảo đó cũng là điều ông rút ra từ bản thân mình và các bạn bè thời Pháp.

Chẳng có gì lạ vì cái học của mình, ngày xưa thì tầm chương trích cú, sau này thì học "gạo", lấy chăm chỉ, cần cù làm chính nên học "giỏi" là đương nhiên. Sự học là như vậy. Khi ra làm việc, phải chủ động, sáng tạo, phải quyết đoán, cái "yếu" của mình mới thể hiện. Ý kiến đó sau này tôi cũng được giáo sư Nguyễn Thạc Cát (đã mất năm 2002) chia sẻ.

Giỏi lý thuyết nhưng không giỏi thực hành

Tôi có thể nêu một thí dụ nữa. Anh N.M.N bạn tôi làm ở ngành Địa chất. Một buổi ngồi chuyện trò với nhau, anh tâm sự: Hồi học ở Liên Xô những năm 60, mình học cùng nhóm với thằng S.V - người Nga - và thường xuyên phải giúp nó học và làm bài tập. Tốt nghiệp mình bằng đỏ, nó bằng thường.

Hơn 10 năm sau, nó sang Việt Nam làm chuyên gia, mình được phân công làm việc cùng với nó. Lúc đầu, cũng bực: "Chuyên gia gì mày. Mày còn nhớ những lúc tao làm bài hộ mày chứ !". Nhưng dần dần, mình ngày càng "sợ" nó. Nó nhận định và giải quyết những chuyện chuyên môn ở mức mình không phải người tranh cãi với nó nữa mà chỉ đóng vai trò... phiên dịch cho nó mà thôi. Chuyện! Nó ra công tác với đầy đủ điều kiện làm việc, lại bám được một "sư phụ" cực giỏi, kinh nghiệm đầy mình để học hỏi, trong khi ở cái đội thăm dò của mình, mình là... trùm.

Biết bao nhiêu lý do để có hiện tượng "học giỏi nhưng làm không giỏi của "ta" và "tây". Từ cách dạy, cách học ở trường phổ thông, không gợi mở, không khuyến khích sáng tạo đến thiếu điều kiện làm việc khi ra trường để phát triển... Việc học giỏi nhưng làm không giỏi lắm khiến người Việt mình dường như đến một lúc nào đó không "bật" được nữa, có muôn ngàn lý do...

"Cúi trông thẹn đất, ngửa trông thẹn trời"

Một dân tộc không thông minh không thể tồn tại và phát triển trải qua 4000 năm với biết bao nhiêu sức ép mãnh liệt từ bên ngoài. Một dân tộc đã thắng được ba cường quốc mạnh hơn mình và trình độ phát triển cao hơn mình là một sự thông minh tuyệt vời. Song nội dung của bài này chỉ giới hạn sự thông minh trong những sáng tạo khoa học công nghệ như chúng ta thường quan niệm.

Có ý kiến cho rằng các nhà khoa học công nghệ Việt Nam ít công trình được công bố chỉ vì không gửi đăng. Vì quá "biết mình biết người"? Vì những sự e ngại, rơi rớt từ thời đóng cửa? Vì ngoại ngữ yếu? Vì các thiết bị nghiên cứu còn lạc hậu nên số đo không được chấp nhận? Vì thành kiến của người nước ngoài đối với khoa học công nghệ VN? Vì chính sách của nhà nước, của ngành chưa thích hợp? Kinh phí nghèo nàn, đời sống quá khó khăn? Rất có thể có nhiều lý do làm "trí tuệ VN" chưa phát huy được, nhưng cũng có nhiều lý do mà các nhà khoa học VN không thể biện minh.

Nói thông minh nhiều hay ít cứ phải có dẫn chứng cụ thể. "Sản phẩm của sự thông minh" đối với những người lao động trí óc là những công trình nghiên cứu và hiệu quả của chúng mang lại. Điều quan trọng nữa là cần có sự so sánh để hiểu chúng ta có bao nhiêu "sản phẩm" loại này và những nước xung quanh có bao nhiêu.

Sản phẩm đầu tiên là số công trình nghiên cứu và triển khai - nói lên bức tranh về sự thông minh của nhân loại - lên tới hàng triệu bài báo mỗi năm, được công bố trên khoảng 9.000 tạp chí chuyên môn có uy tín quốc tế. Tôi xin nhắc lại các số liệu mà tôi ghi lại cách đây nhiều năm (Trần Minh Tiến, trên tờ Tia Sáng 2-2004).

Không dám dẫn ra bất cứ một nước trung bình nào, tác giả chỉ so sánh 3 nước vào thời điểm năm 1973 có điểm xuất phát gần như nhau là Thái Lan, Singapore và Việt Nam, thì đến năm 2000, số công trình được đăng trên các tạp chí khoa học của ta chỉ bằng của Thái Lan và Singapore năm 1980. Còn hiện nay, Thái nhiều hơn ta đến 5 lần, Singapore nhiều hơn ta 12,5 lần.

Một số liệu khác còn "gây sốc" hơn: Trong 30 năm qua, số lượng các bài báo về y- sinh học của VN được công bố trên các tạp chí quốc tế trên dưới 300 bài, thì của Malaysia - 2.100 bài (gấp 7 lần), Thái Lan- 5.210 bài (gấp 14 lần), Singapore khoảng 7.000 bài (gấp 23 lần).

Nếu kết hợp cả số công trình đã được đăng với số người làm công tác khoa học- công nghệ (ta đông hơn Thái 5 lần) thì "sản phẩm trí tuệ" tính theo đầu người của ta bằng 1/25 của Thái (nói nôm na, một nhà khoa học của Thái tạo ra "sản phẩm trí tuệ bằng 25 nhà khoa học Việt). Một con số thật nghiệt ngã!!!. Số liệu này là của trước đây 5 năm. Hiện nay, khoảng cách về các số liệu trên ngắn lại, giữ nguyên hay dài hơn, tôi chưa có thời gian tìm hiểu, song dù sao thì sự chênh lệch cũng vẫn quá lớn.

Có ý kiến cho rằng các nhà khoa học công nghệ Việt Nam ít công trình được công bố chỉ vì không gửi đăng. Vì quá "biết mình biết người"? Vì những sự e ngại, rơi rớt từ thời đóng cửa? Vì ngoại ngữ yếu? Vì các thiết bị nghiên cứu còn lạc hậu nên số đo không được chấp nhận? Vì thành kiến của người nước ngoài đối với khoa học công nghệ VN? Vì chính sách của nhà nước, của ngành chưa thích hợp? Kinh phí nghèo nàn, đời sống quá khó khăn? Rất có thể có nhiều lý do làm "trí tuệ VN" chưa phát huy được, nhưng cũng có nhiều lý do mà các nhà khoa học VN không thể biện minh.

Tiêu chuẩn thứ 2 mang tính thực dụng hơn, là các bằng sáng chế phát minh đăng ký trên trường quốc tế. Đây là những con số tổng kết của năm 2009 của Tổ chức sở hữu trí tuệ quốc tế WIPO, mà VN là thành viên, thậm chí còn được khen ngợi là "thành viên hoạt động hiệu quả", và cũng xin được chỉ trích những nước trong khu vực.

Kết quả có thể khiến một người tự trọng "đỏ bừng mặt": Năm 2009, Singapore đăng ký 493 bằng phát minh, trong tổng số bằng của họ trong kho tàng phát minh của nhân loại (cũng tính đến hết năm 2009) là 4.959 bằng, của Malaysia tương ứng là 181 và 1.298, của Thái Lan là 39 và 519, của Philippin là 25 và 379, của Indonesia là 18 và 253, của Việt Nam là...2 và 14. Đọc những con số ấy, người Việt nào chẳng thấy rưng rưng, "cúi trông thẹn đất, ngửa trông thẹn trời".

Cũng có thể mình có những phát minh gì còn "giữ lại để dùng" mà chưa công bố với thế giới chăng?

Tại sao sản phẩm trí tuệ của Việt Nam ít như vậy? Một đội ngũ hùng hậu với gần 2 triệu người làm KHCN, hàng vạn thạc sĩ, hàng vạn tiến sĩ, gần 2.000 GS, gần 6.000 Phó GS và hàng triệu cử nhân, kỹ sư, trung cấp kỹ thuật mà trong một năm chỉ đăng ký được có 2 phát minh được quốc tế chấp nhận thôi sao?

Bản báo về phát minh sáng chế của Canada có ghi chú: Số phát minh sáng chế hàng năm tuy phản ảnh một chỉ số sáng tạo nhưng đôi khi có thể không chính xác (đọc đến đây, tôi hy vọng có "lý do chính đáng" để yên tâm). Họ cho biết đó là những phát minh lớn, giá trị kinh tế cao song người ta không đăng ký, sợ bị lộ một bí quyết sản xuất lớn, làm nên sản phẩm đặc trưng chỉ mình mới có, các nước khác phải phụ thuộc vào mình.

Rất có thể như vậy, nhưng tôi chưa nghĩ ra là "bí quyết" gì khiến ta không đăng ký ?

Cũng có thể mình có những phát minh gì còn "giữ lại để dùng" mà chưa công bố với thế giới chăng?

Những quan điểm trên đây có thể nông cạn, chủ quan, "tự ti dân tộc" và đồng thời nguồn thông tin tiếp cận chắc chắn còn hạn chế. Rất mong được sự phản biện, trao đổi lại của bạn đọc, để từ việc tìm ra nguyên nhân của những yếu kém, chúng ta có những giải pháp khẳng định có tính thuyết phục về trí thông minh của người Việt?

 

 

Trích dẫn 21.10.2010.

PPL.

Người Việt có thông minh không? (trích dẫn từ www.tuanvietnam.net)

Posted in Uncategorized, on Wednesday, October 06, 2010 at 7:41:15 PM

PPL đọc các bài viết trên www.tuanvietnam.net thấy hay nên đưa vào linhnotes.com để có thêm nhiều tham khảo. Tiêu đề của tác giả đã làm rất tò mò cho người đọc, nhưng khi đọc thì thấy mọi thứ đều có lý của nó chứ không phải là vô cớ đưa ra.

Mọi người cùng xem và ngẫm, tức nhiên PPL cũng là người Việt.

Người Việt có thông minh không? http://tuanvietnam.vietnamnet.vn/2010-09-24-nguoi-viet-co-thong-minh-khong-

Người Việt khôn hay dại http://tuanvietnam.net/2010-10-05-nguoi-viet-khon-hay-dai-

PPL.

 

Người Việt có thông minh không?

Tác giả: Minh Dũng

Người Việt thường vận dụng trí tuệ của mình vào trong những hành vi ứng xử tạo nên những tiểu xảo trong cuộc sống, trong giao tiếp. Chính sự lanh lẹ, tinh ranh, tiểu tiết trong ứng xử tác động ngay trực tiếp tới người khác đã làm nổi bật cái gọi là "thông minh" của người Việt.

LTS: Người Việt có thông minh không? Đây là tiêu đề bài viết của cộng tác viên Minh Dũng gửi đến cho Tuần Việt Nam. Nhận thấy đây là chủ đề thú vị, tôn trọng tính thông tin đa chiều, và để rộng đường dư luận, Tuần Việt Nam xin đăng tải bài viết, và mong nhận được nhiều ý kiến trao đổi, thảo luận của quý bạn đọc về chủ đề này.

Xưa nay, người ta thường dùng khái niệm "văn hóa tiểu nông" để chỉ thứ văn hóa sản sinh bởi một xã hội sản xuất nông nghiệp, mạnh mún, mang tính tự cung tự cấp, ít tính liên kết và sản xuất chuyên sâu với trình độ phân công lao động thấp. Sản phầm của nền sản xuất tiểu nông ít được thị trường hóa. Văn hóa tiểu nông khiến con người luôn ở thế thủ, chỉ lo cho lợi ích bản thân và trước mắt, ít dám nghĩ chuyện lâu dài, và cũng ít có khả năng nghĩ chuyện lâu dài. Nền sản xuất tiểu nông luôn lặp lại và duy trì những quy trình có sẵn đã hạn chế tư duy tìm tòi khám phá của con người.

Thông minh hay tinh ranh tiểu tiết?

"Sự thông minh" của người Việt Nam tưởng chừng chẳng có liên quan gì tới thứ văn hóa tiểu nông. Văn hóa tiểu nông tưởng như vô hại đối với tính thông minh hay không thông minh của người Việt. Nhưng ở đây, bằng những nghiên cứu phân tích xã hội học, người ta đã lột tả rất rõ sợi dây liên kết này.

Hiện nay, có nhiều ý kiến khác nhau về sự thông minh của người Việt. Và có nhiều ý kiến đánh giá rằng: Người Việt thông minh với nghĩa so sánh tương đối với các chủng tộc trên thế giới.

Chúng ta luôn thừa nhận câu cửa miệng "người Việt thông minh". Nhưng dường như chưa mấy ai đặt phạm trù thông minh của người Việt trong bối cảnh nền văn hóa, tâm lý và tập quán của cộng đồng xã hội người Việt, nên nhận diện về "sự thông minh ấy" còn phiến diện và không mang tính thuyết phục. Người Việt thông minh là vậy, thế tại sao ít có viễn kiến, ít có phát minh sáng chế, ít có nhà tư tưởng mang tầm cỡ nhân loại... Tại sao và tại sao?

Người Việt có thông minh không? Khách quan mà nói, giống người Việt không đến nỗi ngu độn (!). Có rất nhiều học sinh Việt Nam rất giỏi tại các trường danh tiếng thế giới. Những cuộc thi quốc tế về toán, lý hóa... thường đoạt giải cao. Nhưng để kết luận là thông minh (thông minh hơn so với các chủng tộc khác) thì phải so sánh. Hãy so sánh trí thông minh của người Việt với người Nhật, người Hàn, người Trung Quốc, người Ấn Độ, người Trung Đông, người Do Thái, người châu Âu, số người chiếm tới 80% dân số thế giới.

Nếu nói "người Việt thông minh" có nghĩa trí tuệ người Việt là thượng đỉnh trong số 80% dân số địa cầu. Không, chẳng đời nào lại như vậy! Các nhà bác học lớn, những nhà tư tưởng vĩ đại đóng góp cho văn minh loài người mà người Việt ta là nhóm người đang được hưởng thụ đại đa số cũng chỉ nằm trong những giống người kể trên. Làm phép so sánh như thế, ai cũng tin rằng người Việt chẳng thể hơn ai về trí tuệ trên trái đất này.

Vấn đề nằm ở đâu? Vấn đề là nằm ở chỗ, người Việt thường vận dụng trí tuệ của mình vào trong những hành vi ứng xử tạo nên những tiểu xảo trong cuộc sống, trong giao tiếp. Chính sự lanh lẹ, tinh ranh, tiểu tiết trong ứng xử tác động ngay trực tiếp tới người khác đã làm nổi bật cái gọi là "thông minh" của người Việt. Sự tinh ranh, tiểu tiết trong ứng xử cuộc sống cũng là căn nguyên chính tạo nên những thói hư tật xấu như thói hay ganh ghét, đố kỵ, trở thành một trong những đặc trưng tính cách của người Việt "một anh làm thì tốt, ba anh cùng làm thì hỏng việc".

Người Việt thông minh là vậy, thế tại sao ít có viễn kiến, ít có phát minh sáng chế, ít có nhà tư tưởng mang tầm cỡ nhân loại...

Ví von khác: Người Việt rất giỏi về các môn "chọc gậy bánh xe", "qua cầu rút ván", "gắp lửa bỏ tay người", "ném đá giấu tay"... Tiểu xảo trong giao thiệp dễ để lại ấn tượng trong lòng người khác một cách vừa bất ngờ, vừa gây kích thích, vừa thú vị và có cả nể sợ. Chỉ thế thôi, tính chất thông minh đã được gắn với người Việt.

Người Đức nghĩ ra Mercedes và sản sinh ra Karmarl tại sao không gắn tính thông minh vào? Người Trung Quốc có nhân vật Khổng Minh và viết ra Tây Du Ký hết thế hệ người Việt này đến thế hệ khác xem không chán, sao cũng không được gắn mác thông minh nhỉ? Vậy theo tôi, thật nực cười khi chúng ta tự nhận người Việt là thông minh.

Việc đánh giá người Việt thông minh hoàn toàn chỉ là sự đánh giá cửa miệng, thiếu cơ sở nghiêm túc. Đối với người nước ngoài nói về người Việt thì thường chỉ là lời khen "đãi môi". Còn ai, người Việt nào tin và tôn sùng điều đó thì đó là kẻ ảo tưởng trầm trọng. Chưa có một công trình hay sự thừa nhận khoa học nào về nhân chủng học khẳng định tính thông minh nổi bật của dòng giống Việt.

Trí thông minh người Việt - sản phẩm của "văn hóa tiểu nông"

Người Việt rất ít khi dùng trí tụệ dành cho việc đi sâu khám phá. Bản chất vấn đề là thứ mà người Việt ít hướng tới, biến nó trở thành xa xỉ phẩm. Nên người Việt chẳng có mấy lý thuyết chuyên sâu, ít có sáng tạo phát minh cho nhân loại, không có mấy nhà tư tưởng. Nền khoa học của người Việt cũng chỉ toàn là thứ sao chép, lắp ráp, bắt chước do người khác làm nền tảng.

Người Việt rất ít khi dùng trí tuệ dành cho việc đi sâu khám phá. Bản chất vấn đề là thứ mà người Việt ít hướng tới, biến nó trở thành xa xỉ phẩm. Nên người Việt chẳng có mấy lý thuyết chuyên sâu, ít có sáng tạo phát minh cho nhân loại, không có mấy nhà tư tưởng. Nền khoa học của người Việt cũng chỉ toàn là thứ sao chép, lắp ráp, bắt chước do người khác làm nền tảng.

Những điều suy nghĩ chủ yếu của người Việt đối với cộng đồng thường không hướng vào lợi ích chung mà thường xuyên vận dụng để mưu cầu lợi ích riêng, để phù hợp với mục tiêu cá nhân, mang tính trước mắt. "Tính cộng đồng" mà nhiều người đánh giá là cao của người Việt thực chất là sự tri giác đối với xung quanh, một mặt để hạn chế sự khác biệt tức hạn chế sự phê phán, đánh giá của xã hội đối với bản thân (để đồng dạng).

Đồng thời người ta luôn tìm cách ứng xử để tạo vỏ bọc hình ảnh đẹp đẽ, giải tỏa thói sĩ diện huênh hoang cho chính mình. Cũng chính nó trở lại là thủ phạm của thói nhút nhát, tự ti khi cảm thấy mình yếu kém hơn xung quanh hoặc chưa chứng minh được mình hơn người.

Như vậy, trí tuệ của người Việt trở thành nô lệ của sự đánh giá, nó không hạn chế để phát triển lợi ích riêng có và rất hạn hẹp trong việc mở mang lợi ích chung. Người Việt chúng ta luôn tâm niệm với cái thiết thực nhất, trực tiếp nhất và là lợi ích trước mắt, những điều lớn lao, cao cả đối với cộng đồng là việc của người khác. Tâm lý "ôm rơm nặng bụng", "ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng" theo góc độ quan tâm tới vấn đề chung đã làm thiệt thòi cho lợi ích cộng đồng.

Trí thông minh người Việt- sản phẩm của "văn hóa tiểu nông". Ảnh minh họa

Thiên hướng chú trọng sử dụng trí tuệ vào mặt này mà không tập trung vào mặt khác của đời sống xã hội không phải tự trí tuệ, mà được quyết định bởi nền văn hóa, thói quen, tâm lý của xã hội. Thứ văn hóa, tâm lý, thói quen tạo nên việc tập trung sử dụng trí tuệ vào một mặt nhất định của đời sống xã hội hay nói cách khác là thiên hướng sử dụng trí tuệ của người Việt như những điều đã phân tích ở trên chính là do "văn hóa tiểu nông". Đây là thứ văn hóa lạc hậu, sai lệch, trì trệ, là thứ di sản văn hóa bệnh dịch, khó có thể gột rửa được ngay nhưng cần có ý thức để gột rửa.

"Văn hóa tiểu nông" tạo nên một nếp sống bừa bãi, tùy tiện của người Việt (văn hóa sống, văn hóa ứng xử). Nhiễm "văn hóa tiểu nông", con người sẽ thiếu sự tôn trọng xung quanh (bao gồm tất tần tật từ người cho đến vật)- tất cả những thứ mà họ cảm thấy không liên quan trực tiếp tới mình. Vì vậy, nó là thủ phạm của sự thờ ơ với lợi ích cộng đồng, cũng là nguyên nhân của tính cách đố kỵ, tham lam, bè nhóm, thiển cận, cục bộ...

Vậy là ngoài việc tìm ra thủ phạm tạo ra cái mác "thông minh" háo danh của người Việt, ta cũng đã tìm ra một trong những thủ phạm cản trở sự thăng tiến của dân tộc Việt Nam nằm trong lĩnh vực văn hóa, đó là "văn hóa tiểu nông".

 

 

Người Việt khôn hay dại?

Tác giả: Nguyễn Hoàng Đức

Cái khôn ranh chỉ là bản năng sống rình mồi kiếm ăn của các loài thú. Chỉ có cái khôn của hiểu biết mới biến con người thành công trình sư cho số phận của mình.

LTS: Sau khi đăng tải bài viết "Người Việt có thông minh không?", Tuần Việt Nam nhận được nhiều ý kiến thảo luận, tranh cãi xung quanh chủ đề này. Để rộng đường dư luận, Tuần Việt Nam sẽ lần lượt giới thiệu các góc nhìn khác nhau. Mời bạn đọc cùng thảo luận thêm.

Một cây đàn không làm nên dàn nhạc?

Người Việt có danh từ "Lương - tri", có nghĩa là: Con người ta chỉ có lương tâm - khi đi kèm tri thức. Từ "lương tri", theo gốc Latin là Conscience - cũng có nghĩa là ý thức. Nó được các triết gia từ cổ đại đến hiện đại bàn rốt ráo rằng, người ta chỉ có thể có lương tâm khi có ý thức và hiểu biết để phân biệt được cái hay - cái dở, cái tốt - cái xấu, cái phải - cái trái. Trình độ tri thức, khôn hay dại, vì thế vô cùng quan trọng, bởi vì nó chính là trình độ của lương tâm, cái sẽ xây nên tầm vóc của xã hội.

Người Việt có thông minh không, hay chỉ khôn lỏi thôi? Mới đây, chúng ta có Giáo sư Ngô Bảo Châu đoạt giải Field thế giới về toán học, vậy thì ai dám nói là người Việt không thông minh?

Thế nhưng, vài chuyên gia đã chứng minh về cái gọi là "tâm lý đại biểu". Nghĩa là, thay vì bàn về sự thành - bại căn cứ vào bản thân mình, họ thường viện dẫn bằng tâm lý đại biểu, để nâng mình lên, rằng ở có người này người khác, ở phố kia, làng nọ, hay nước khác chẳng kém ai.

Giáo sư Ngô Bảo Châu

Xét về sự khôn - dại của người Việt ta cũng tương tự. Nếu cả nước ta lấy GS Ngô Bảo Châu ra để tự hào chính là dùng "tâm lý đại biểu" để ngụy biện cho mình. Lấy cái cố gắng, cái thông minh, cái thành công cao nhất của một con người bao phủ cho sự thiếu cố gắng, thiếu tư duy, và thiếu thành công cho bản thân mình, hay là cả dân tộc.

Đó sẽ là một niềm kiêu hãnh nguy hiểm, vì một bông hoa không làm nên vườn hoa, một người không làm nên dân tộc, và như nhạc sĩ thiên tài Shuman (1810-1853) nói: "Cái hay của âm nhạc nằm trong dàn nhạc". Nếu chúng ta chỉ cậy vào một cá nhân để tự hào, thì thay vì chúng ta có một dàn nhạc đại toàn tấu thì chúng ta chỉ có mỗi một cây đàn đang độc tấu.

Dân tộc 100 triệu người vẫn có thể là dân tộc... bé

Trước hết chúng ta hãy đưa ra một khung cảnh chung về một sự so sánh. Dân tộc Thụy Sĩ giờ đây có khoảng 5 triệu dân, cách đây gần 2 thế kỷ, lúc chỉ có khoảng vài chục vạn dân nhưng họ đã nổi tiếng về loại hình quốc hội mở ngoài trời, và có bộ não yêu sự chính xác đến mức tạo ra những chiếc đồng hồ nổi tiếng hoàn cầu.

Dân tộc Bồ Đào Nha, cách đây vài thế kỷ, cũng chỉ có khoảng vài chục vạn dân, vậy mà họ đã đóng những đoàn thuyền buồm lớn, chạy đua với Tây Ban Nha, sang tận châu Mỹ để tìm kiếm những thuộc địa mới.

Lần ngược lịch sử, các dân tộc Bắc Âu cũng vậy, vào lúc chỉ có một nhúm dân số, họ đã từng trở thành những kẻ khét tiếng chinh phục trên biển.

Còn nước Anh , cách nhiều thế kỷ, vào lúc dân số cũng lèo tèo một vài triệu, nhưng đã giong buồm đi chinh phục khắp thế giới với 1 khẩu hiệu ngạo nghễ rằng "Mặt trời không bao giờ lặn trên Vương quốc Anh".

Thụy Sĩ nổi tiếng là nước sản xuất đồng hồ hàng đầu thế giới

Ở ngay cạnh nước Việt, có Campuchia, dân số bằng 1/ 10 nước ta, nhưng lại có công trình Angkor Wat, một quần thể kiến trúc kỳ vĩ và đồ sộ hàng đầu thế giới. Công trình này có lẽ được xây dựng vào lúc dân số của họ chỉ đếm tới hàng vạn. Còn Việt Nam thì sao?

Theo số liệu mới nhất, nước Việt Nam hiện đang đứng thứ 12 về dân số, như vậy là sắp lọt vào "top ten". Rõ ràng chúng ta không nhỏ, trái lại còn là một cường quốc về dân số. Nhưng phẩm chất dân số thì sao? Theo các đánh giá về tri thức, giáo dục, nhân bản, xã hội, pháp luật, hay kinh tế... chúng ta còn nằm ở mức rất thấp, gần sát đáy của nửa cuối các dân tộc trong các bảng xếp hạng.

Tại sao nước ta lớn vậy, mà nhìn chung vẫn thấy vô vàn các điều bất cập, nhếch nhác, nghèo hèn, lộn xộn? Tất cả điều đó chắc chắn là sản phẩm của bộ não, tức ý thức, tức trí khôn, chứ không phải sản phẩm của cơ thể - tức da thịt.

Tư tưởng bao giờ cũng dẫn đến hành động. Tư tưởng chưa trau dồi lớn, làm sao có hành động lớn? Đó rõ ràng là bằng chứng về việc chúng ta là nước đông dân mà không phải là nước lớn. Bởi vì người lớn, nước lớn thì phải có suy nghĩ lớn, những dự định lớn, những chương trình vĩ mô. Nhưng ngay từ trong tư tưởng chúng ta chưa lớn, nên không thể nào sản sinh cái lớn được.

Tại sao dân số nước Việt ngót trăm triệu người vẫn là dân tộc bé? Chúng ta hãy tham khảo cái nhìn hết sức chính xác của lãnh tụ Tôn Trung Sơn, trong cuốn "Chủ nghĩa tam dân". Ông nói: "Trung Quốc là một nước hơn 400 triệu dân (thời đầu thế kỷ 20) nhưng mà như một bãi cát rời rạc, bởi vì ở Trung Quốc chỉ có gia tộc và tông tộc mà không có quốc tộc". Khi đó, quốc gia chỉ là thứ gia đình được trải rộng dài, kéo dài ra. Nó là một đơn vị gia đình phồng lên, với các "gia quy", chứ không phải là một quốc thể với hệ thống lập hiến của mình....

Không có trí tuệ thì mỗi người chỉ là em bé to xác, không thể nào trưởng thành. Thân xác là thứ càng lớn càng giật lùi, như Lão Tử ở Trung Quốc đã ví: Đứa bé mới đẻ nắm tay chặt đến mức ngay cả người lớn cũng không kéo ra được, nhưng càng lớn đứa bé càng già và yếu. Bản năng không bao giờ tiến bộ! Chỉ có lý trí và trí tuệ mới tiến bộ được.

Một con người không phát triển trí tuệ không lớn lên, một dân tộc không dựa trên trí tuệ thì mãi mãi còn bé nhỏ. Triết gia Hegel , ông tổ của môn biện chứng pháp đã xác định: "Những tư tưởng dẫn dắt thế giới". Một dân tộc không có những tư tưởng thì sẽ như những toa tầu không có đầu tầu.

Tư duy bé nên làm ăn cò con

Mà tư tưởng của người ta lớn lên như thế nào? Triết học phương Tây xác định rằng: Trí tuệ chỉ có mỗi một con đường thể hiện, đó là ngôn ngữ. Anh muốn khoe khéo khoe khôn ư? Muốn trình bày lý thuyết hay phát minh của mình ư? Anh phải có công trình được viết ra, đọc lên, hay công bố.

Người ta dứt khoát rằng: Cái gì không nói ra miệng được thì không phải là trí tuệ. Đừng ấp úng, gật gật, rồi bảo mình khôn hơn hay có nhiều công trình trong đầu hơn người khác. Làm gì có thứ nhạc sĩ không có bản nhạc! Họa sĩ không có tranh! Nhà chế tạo không có phát minh?!

Nhưng ngôn ngữ lớn lên bằng cái gì? Bằng cách cọ xát bằng đối thoại. Một cầu thủ không thể tiến bộ nếu không trải qua thi đấu! Ngôn ngữ cũng như trí tuệ của người ta cũng không thể tiến bộ nếu không được đối thoại. Trong Kinh Thánh có câu "Ở đâu không có bàn định thì không có mưu sâu". Đó là điều chắc chắn, vì tất cả những ban tham mưu trên đời hình thành là để người ta bàn định tìm kiếm những giải pháp tốt nhất.

Người Việt cũng xác định đẳng cấp cao nhất phải hướng đến công lý của ngôn ngữ như: "Khôn ngoan đến cửa quan mới biết". Nhưng trong đời sống, vì hám theo đuổi tính vụ lợi hơn chân lý, người Việt thường áp dụng: "Người khôn ăn nói nửa chừng/ Làm cho kẻ dại nửa mừng nửa lo".

Rồi người ta hướng đến sự khôn ranh: "Khôn ăn người, dại người ăn". Hoặc tìm cách nói nước đôi để bảo toàn lấy mình: "Làm trai cứ nước hai mà nói". Dẫn đến "quan tám cũng ừ, quan tư cũng gật".

Tại sao người Việt lại có lối sống, lối thể hiện, cũng là tìm cách che giấu nước đôi như vậy? Đó là sự khiếp nhược vì sống quá lâu trong chế độ phong kiến. Sợ nói không đúng thì không phải đầu cũng phải tai, nên thà nói nước đôi để chuồn bề nào cũng tiện. Đó cũng là lối nói của mặc cảm "nô tài".

Dân tộc 100 triệu người vẫn có thể là dân tộc... bé

Nói nước đôi thì có thể bảo toàn mình, nhưng không cách gì tiến bộ được, vì nói nước đôi là cách chưa nói gì.

Tư tưởng bao giờ cũng dẫn đến hành động. Tư tưởng chưa trau dồi lớn, làm sao có hành động lớn? Đó rõ ràng là bằng chứng về việc chúng ta là nước đông dân mà không phải là nước lớn. Bởi vì người lớn, nước lớn thì phải có suy nghĩ lớn, những dự định lớn, những chương trình vĩ mô. Nhưng ngay từ trong tư tưởng chúng ta chưa lớn, nên không thể nào sản sinh cái lớn được.

Nước chúng ta là tam nông: Nông thôn, nông nghiệp, nông dân. Vì tư duy bé nên chúng ta làm ăn cò con. Vì ít thực phẩm nên chúng ta thường ăn vặt, dẫn đến khôn vặt, rồi có cả gian vặt nữa. Từ đặc điểm tam nông, chúng ta còn mắc các chứng: Tiểu nông, tiểu trí, và tiểu xảo.

Có một mệnh đề là, nếu người Việt thông minh thì chắc hẳn chúng ta đã có tầm vóc của một quốc gia hùng cường, nhưng rõ ràng chúng ta còn đang yếu về rất nhiều mặt. Rõ ràng đa số chúng ta mới khôn vặt, khôn trốn việc, khôn láu cá ăn người, chứ không phải cái khôn ngoan di sơn đảo hải như người Việt mong muốn và ao ước "có cứng mới đứng đầu gió".

Trái lại đa số chúng ta chỉ muốn làm cỏ giả để tìm nơi khuất gió. Cái khôn ranh chỉ là bản năng sống rình mồi kiếm ăn của các loài thú. Chỉ có cái khôn của hiểu biết mới biến con người thành công trình sư cho số phận của mình.

 

 

 

 

 

 

Khoảnh khắc ngoài công việc trong lĩnh vực IT.

Posted in Uncategorized, on Saturday, September 25, 2010 at 8:50:49 PM

Ít có dịp anh em lại gặp nhau thế này dù cùng làm trong cùng lĩnh vực IT ở HCMC. Tôi không ít lần nói đến khái niệm tam giác trong quan hệ giữa hãng (vendor), khách hàng (customer) và đối tác (partner). Đây luôn là 1 tam giác không bao giờ đều (never be equilateral triangle) trong một thị trường IT vốn dĩ không heathy hiện nay. Tại sao tam giác nó không đều là chính mỗi đối tượng đều nhìn thấy phần cạnh của mình luôn lớn và các cạnh khác thì luôn bé hơn. Nhất là với người làm ở hãng như tôi, luôn luôn bị nghe những lời than phiền về 2 cạnh còn lại, cũng chỉ bởi vì cái lợi ích và sức ép lớn từ công việc của từng người nó tạo nên tam giác không đều. Tôi cũng có điều kiện làm việc trực tiếp với 2 cạnh này nên tôi rất hiểu những gì xảy ra trong thị trường IT này.

Nói đến khái niệm tam giác quan hệ trong IT này thì nói hoài không bao giờ hết. Nhưng hôm nay chúng tôi gặp nhau với Tam Giác Đều trong mối quan hệ anh em bạn thân tình. Bỏ ngoài những công việc thường ngày trong IT để anh em chúng ta gặp nhau để nói về những thú vui ngoài công việc như nuôi cá, nuôi chim, chơi súng airsoft, lắp ráp bobot, đi du lịch,….Anh em chúng ta có một buổi uống beer thật vui và rất chân tình.

Nếu nhìn hình này thì tôi chắc chắn hơn 90% người làm trong lĩnh vực IT tại HCMC này đều biết một trong bốn người này. Một Công Ty kinh doanh phần mềm lâu đời và nổi tiếng, một Trung Tâm Đào tạo với sức ảnh hưởng lớn đến nguồn nhân lực trong IT, một người quản lý IT trong doanh nghiệp và PPL cũng không kém tên tuổi trong IT ở HCMC này.

Cám ơn các anh bạn của tôi và chúng ta chắc chắn sẽ cùng ngồi để chia sẻ khoảnh khắc đời thường và cũng không quên "nói" về thị trường IT có đầy những chuyện bi hài như hiện nay.

Lưu ý: đây là quan hệ cá nhân của PPL, các đồng nghiệp vui lòng không bình luận.

24.9.2010.

PPL.

Ipad kẻ phá bĩnh cuộc sống bận rộn

Posted in Uncategorized, on Sunday, September 19, 2010 at 8:15:21 AM

Có lẽ rào cản lớn nhất với PPL để chưa có dịp có trải nghiệm với đồ chơi của Apple là công việc hiện tại.

Nhưng với bản tính yêu công nghệ thì PPL vẫn sẽ không để làm giảm đi đam mê. Mọi thứ liên quan đến quả táo đã khuấy động thị trường hơn 3 năm nhưng PPL chưa có sở hữu bất cứ thiết bị nào. Chỉ 1 điều PPL ấn tượng nhất đối với quả táo đó là Steve Jobs một con người đầy sáng tạo và luôn luôn tràn trề đam mê. Một bộ phim rất ấn tượng với PPL là "Pirates of Silicon Valley" (nếu ai làm trong ngành IT thì nên tìm xem bộ phim kinh điển này) xem cách đây vài năm về những phát minh trong ngành công nghiệp máy tính đã ảnh hưởng đến sự đam mê và sự cạnh tranh trong ngành này.

Trước ngày nghỉ lễ đã kịp mua 1 máy Ipad để 2 cha con cùng vọc phá. Nhận xét khi sử dụng Ipad với những điểm nổi bật (Pros) và những điểm chưa hài lòng (Cons) trong 2 ngày qua.

Điểm nổi bật (Pros):

  • Thiết kế bên ngoài
    • Màn hình rất đẹp, sáng và trong.
    • Thiết kế dạng unibody (mặt kín và thân máy là 1 khối liên tục không có thấy khe hở ghép)
  • Hiệu suất:
    • Máy khởi động nhanh, chỉ cần bấm nút là màn hình bật lên. à không mất quá nhiều thời gian khởi động như laptop, desktop thuần túy, không quá nhiều tiến trình, tiểu trình và các background services. à Ipad có tốc độ đáp ứng nhanh
    • Cảm ứng đa chạm (multi-touch) là thế mạnh nhất của Ipad. à PPL tự hỏi tại sao hơn một thập kỷ với máy tính dùng chuột nhưng lại nghĩ ra khái niệm đa điểm, đa chạm (trong một lúc có thể tương tác vào nhiều điểm dước dạng click chuột). Chắc chắn nếu ai làm trong IT cũng 1 lần thử gắn 2 con chuột vào máy tính rồi. Nhưng tại sao đa số chúng ta không nghĩ sớm ra đa điểm. Nếu nói về touch screen thì các điện thọai smartphone đời đầu và tablet pc chạy trên nền Win CE/ Win Mobile hoặc Win XP tablet edition đã có rồi nhưng phải dùng bút để chạm (stylus). Steve Jobs đúng là một người rất sáng tạo (slogan: Think Different của Apple) bằng cách kết hợp giữa tương tác đa điểm + chạm à sử dụng tay để để thực hiện thao tác trên máy tính với khả năng đa chạm.
    • Thời gian pin dùng khá lâu (không biết dùng một thời gian sau sẽ thế nào?) với kết nối wifi liên tục và chơi game.
    • Hệ điều hành trên Ipad của Apple là đơn nhiệm nên:
      • Pin sẽ lâu hết vì không quá nhiều tiến trình và tiểu trình khác chạy ngầm.
      • Mở một ứng dụng mới rất nhanh.
      • Giải phóng bộ nhớ rất nhanh (khi đóng 1 ứng dụng).
      • Nhanh chóng để cho 1 người không chuyên tin học có thể sử dụng ngay. Không có quá nhiều từ ngữ làm khó người dùng như Start/ Shutdown/ Control Panel/ ….Điều này sẽ làm cho sản phẩm phù hợp tất cả mọi người, ví dụ: muốn tắt thì bấm nút, mở bấm nút. Muốn mở 1 ứng dụng mà không biết tiếng Anh thì cứ nhìn hình mà bấm.
  • Ứng dụng trên Ipad: sẽ nói ở phần bên dưới.
  • Các thiết bị ngoại vi và dịch dụ ăn theo nở rộ: dán màn hình, vỏ bọc, dây kết nối, dịch vụ cài đặt, bẻ khóa….
  • Được kế thừa từ sự thành công và cộng đồng người dùng Iphone, Ipod và nhất là giới trẻ với phong cách của cuộc sống hiện đại.

Những hạn chế (Cons):

  • Chỉ duy nhất 1 cổng (port) kết nối với máy tính. Không có USB port để cắm thiết bị ngòai, không có LAN port nên chỉ kết nối internet qua Wifi.
  • Chạy đơn nhiệm (tại 1 thời điểm chỉ mở 1 ứng dụng).
  • Nếu cầm liên tục thì sẽ rất mỏi tay.
  • Chi phí
    • Giá của Ipad cao nếu so với mặt bằng của netbook hoặc laptop.
    • Các thiết bị đi kèm phải mua với chi phí cao.
    • 80% Ứng dụng đều phải trả tiền.
  • Không thể nâng cấp được.
  • Không thể thuần túy copy data vào Ipad như dạng 1 thiết bị lưu trữ.
  • Nhìn chung đây sẽ là 1 hệ thống đóng à bị phụ thuộc nhiều vào Apple.

Bình luận của PPL

Tóm lại Ipad không phải là máy nghe nhạc (vì nó quá to để nghe nhạc và lại cạnh tranh Ipod), không phải là khung hình số - digital photo frame (vì nó đắt và dùng làm việc khác chứ không phải để chứa hình), Ipad không phải là thiết bị xem film di động – DVD Portable (không đủ lớn để chứa nhiều film), Ipad không phải là 1 máy tính để thao tác với các phần mềm văn phòng (không thể dùng để soạn thảo văn bản hoặc thực hiện bảng tính), Ipad không phải là laptop để lưu trữ dữ liệu (vì dung lượng lưu trữ tối đa có thể là 64 GB), Ipad không là điện thọai (vì nó không thể đem cạnh tranh với Iphone, cũng như muốn nghe gọi thì phải úp cái mặt vào sao? J), Ipad không dùng để chỉ là lướt web hoặc chat (nếu muốn lướt web thì nên dùng laptop/ netbook sẽ tiện và nhanh hơn với bàn phím và chuột.), Ipad không phải dùng chỉ để thay máy tính với không có bàn phím ngòai mà chỉ cần touch (nếu dùng tay di chuyển hoài thì mệt lắm, dùng ngón tay thì thoải mái hơn.)

Nói đến đây thì mọi người sẽ hỏi mua Ipad để làm gì? PPL mua vì tôi cần cảm nhận nó ở cái nhìn trung lập hơn về một sản phẩm đang thịnh hành ở thị trường. Một xu thế về công nghệ làm thay đổi cuộc sống của người dùng trong thời đại Internet. Như đã nói ở trên Ipad không thể là 1 thiết bị chuyên dụng nếu bạn muốn nó chỉ thuần túy đáp ứng kỳ vọng với 1 sở thích như ở trên PPL đề cập. Thế những Ipad có thể làm tất cả những điều ở trên một cách tốt nhất và ấn tượng nhất để bạn phải thay đổi cách là không thể xếp nó vào 1 loại cụ thể nào được.

Ipad có thể làm tất cả những thứ PPL nêu ra nhưng không phải là tốt nhất chỉ cho 1 nhu cầu cụ thể. Vậy đâu là thế mạnh thực sự của Ipad, sẽ có rất nhiều người có ý kiến khác nhau. Nhưng với PPL đó là Kho Ứng Dụng (App Store).

Ấn tượng:

  • Apple đã tạo dựng một kho ứng dụng quá khổng lồ với nhiều store theo vùng địa lý khác nhau như US, VietNam, UK, Singapore, China, Japan,…..
  • Các ứng dụng này được phát triển bởi các cá nhân hoặc các công ty phần mềm. Các ứng dụng này đều được đưa vào App Store của Apple và được bán cho người dùng với giá rất rẻ, trung bình cho một ứng dụng là 1 – 5 USD. Apple đứng ra lập 1 cái chợ để mỗi cá nhân đều có thể kinh doanh trên đó. Số lượng ứng dụng trên App Store cũng sẽ thay đổi từng giờ vì sự bổ sung từ rất nhiều nguồn.
  • Số ứng dụng trong app store hiện nay gần 200000 ứng dụng (cả Iphone, Ipad), riêng Ipad thì có hơn 3000 ứng dụng. Ipad vẫn có thể chạy ứng dụng của Iphone. Trong đó 80% là ứng dụng trả tiền và 20% là miễn phí.
  • Tổ chức và phân lọai các ứng dụng này rất tiện lợi, người xem và người mua dễ dàng xem chi tiết giới thiệu, xem preview màn hình ứng dụng và một số được dùng thử.
  • Ứng dụng của Ipad khi được tải về việc cài đặt không phải setup/ install phiền phức cho người không chuyên.
  • Tâm lý người mua: mọi thứ đưa ra như gian hàng trưng bày đẹp với giá thì rẻ và nếu cần thì sẵn lòng đưa thẻ tín dụng vào mua mà không phải tìm kiếm cracked software hay cd key phiền phức.
  • Nếu đem so sánh số lượng các ứng dụng chạy trên Windows XP, Vista, Win 7 trên thị trường thì App Store vẫn chưa nhiều nhưng không tập trung để người mua xem hết, giá cả thì không thể nói là 1 – 5 USD. Người dùng sẽ sẵn sàng bỏ tiền ra để mua thật nhiều ứng dụng họ cần với chi phí thấp cho mỗi món. Nhưng họ không thích bỏ ra > 100USD cho cái gọi hệ điều hành rồi trên đó còn ứng dụng chưa tính. Vẫn còn đó 1 phân khúc thị trường lớn của ứng dụng mà ở đó Windows Client chưa phất huy hết.
  • PPL không thể tưởng tượng là tại sao có quá nhiều nội dung phong phú của ứng dụng với rất nhiều thể loại và giao diện. Chỉ trong thời gian ngắn 3 năm từ lúc Iphone ra mắt đến nay số lượng ứng dụng của App Store được tăng lên quá nhanh.

Tôi dám đặt cược nếu thời gian tới có bất cứ thiết bị nào ra để cạnh tranh Ipad mà chưa có Kho Ứng Dụng sẵn sàng thì người dùng cũng chỉ sẽ cầm 1 cục sắt (dump device) hoặc sẽ quay lại cái vòng luẩn quẩn của laptop hoặc netbook.

Hình như Microsoft đã làm cho Windows trở nên nặng nề và phức tạp đi với người dùng trong xu thế sử dụng hiện nay là nhanh chóng, dễ dùng và phong cách.

Sắp tới sẽ có thêm tablet chạy trên Windows 7, Chrome OS (or Android), WebOS, lúc đó PPL cũng sẽ mua để cảm nhận. Cảm nhận xem các hãng sẽ dùng điểm nào để cạnh tranh nhau.

Hy vọng Windows 7 sẽ chạy trên các Tablet sẽ mạnh mẻ để cạnh tranh nhưng không nên đem cái lõi (OS kernel) của những gì đang có trên laptop/ netbook hiện nay sang. Đồng thời ứng dụng phải đủ lớn và mở ra cho nhiều người tham gia.

3.9.2010

PPL.